logo

NGUYỄN NGỌC HƯNG VÀ “LỤC BÁT RỜI”

Tôi vốn là người rất ngại bình thơ, bởi tôi nghĩ, mỗi bài thơ tự nó đã là một lời bình tinh tế rồi. Chỉ xin được nói ở đây những cảm nhận riêng của mình khi đọc “Lục bát rời” của anh Nguyễn Ngọc Hưng.

Sự nghiệt ngã của số phận đã không cho anh Hưng được làm một thầy giáo dạy Văn như anh lựa chọn và anh đã đến với Thơ. Thơ là tiếng lòng, là nỗi lòng, là cảm xúc mà cũng là nơi anh trải lòng mình ra với cuộc đời. Tứ thơ lục bát vừa lạ vừa quen chưa hẳn đã là mới, là ám ảnh đối với tôi. Nhưng niềm thơ của anh thì khiến tôi phải lắng lại và suy ngẫm.

“Nửa đêm
Ếch hát gọi tình
Dế kêu tìm bạn

Một mình
Nửa đêm…”

Thật thấm thía. Vì mấy chục năm rồi, anh Hưng ngắm nhìn cuộc sống bằng cách lắng nghe. Tiếng ếch, tiếng dế vốn là thanh âm quen thuộc ở nơi ruộng đồng, quê kiểng mà anh đang sống bỗng có một đêm làm thức dậy khát khao tưởng đã nguội lạnh trong anh. Có lẽ đấy là cái đêm đặc biệt nhất trong dằng dặc muộn phiền, và, trái tim anh bật lên những đam mê tình tự…

“Có người chăn ấm gối êm
Có người mây lạnh mưa rêm buốt hồn”

Cái “người mây lạnh mưa rêm buốt hồn” ấy chính là cái người chưa bao giờ bị đánh đổ bởi số phận mình trong Nguyễn Ngọc Hưng. Nên, khi bật lên nhưng lời xót xa như thế hẳn phải nhiều day trở lắm! Tôi không dám nghĩ xa hơn mà chỉ dám rụt rè nghĩ thế. Có lẽ cái hình ảnh “Gấu mút tay gấu/ Mình hôn tay mình” khiến tôi bị ám ảnh nhiều nhất. Thương anh Hưng quá chừng! Tôi vẫn cứ hi vọng trên bàn tay của anh đã từng có hơi ấm nồng nàn từ bàn tay của một người con gái nào đó thưở hoa niên, khi anh còn là một chàng trai lành lặn, hào hoa… để nụ hôn ấy không cô độc. Vậy mà, tiếng ếch, tiếng dế gọi bạn tình vẫn vô tâm kéo anh ra khỏi nụ hôn cô độc, trở về với nỗi trống vắng giữa đêm dài – lạnh:

“Thoắt ầm ĩ thoắt lặng thinh
Dế gặp bạn
Ếch gặp tình

Gặp ai?”

Câu hỏi “gặp ai?” như quặn vào trong rồi lại như ném vào khoảng trống vô hình trước mặt. Cái khoảng trống không gì san lấp được ấy cứ dùng dằng, thao thiết khiến người ngoài cuộc cũng thấy đau một nỗi đau không rõ nét… Còn anh Hưng, anh gửi tiếng “thở dài” vào “ngọn gió khuya” hiu hắt, hình như anh đã nhận ra điều gì đó rất mơ hồ nhưng cũng rõ ràng; “Trăng vàng huyễn mộng gấu nhai mất rồi”… Nhưng mà, gấu cũng chỉ nhai mất ánh “trăng vàng huyễn mộng”, còn cái ánh trăng của Thơ và của những người bạn luôn bên cạnh anh chẳng “gấu” nào nhai mất được. Thế nên, sẽ chỉ có một đêm buồn như thế thôi anh Hưng nhé…

Cảm ơn “Lục bát rời” đã cho tôi thấu hiểu hơn thế nào là khát khao phồn thực chính đáng của một con người…

Quảng Ngãi, Tháng Giêng 2015.

NGUYỄN NGỌC HƯNG VÀ “LỤC BÁT RỜI” – Hoa Cỏ May – Trần Thu Hà

LỤC BÁT RỜI

Nửa đêm
Ếch hát gọi tình
Dế kêu tìm bạn

Một mình
Nửa đêm…

Có người chăn ấm gối êm
Có người mây lạnh mưa rêm buốt hồn

Mùa không “thực” lấy chi “phồn”
Gấu mút tay gấu
Mình hôn tay mình

Thoắt ầm ĩ thoắt lặng thinh
Dế gặp bạn
Ếch gặp tình

Gặp ai?

Gió khuya hiu hắt thở dài
Trăng vàng huyễn mộng “gấu nhai” mất rồi!

LỤC BÁT RỜI – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *