logo

NGUYỄN NGỌC HƯNG VỚI “TIẾNG GỌI BẦY”

“Hùng ơi, người ta thường nói” chết dễ sống không dễ”, mình đã chọn cái ” không dễ”. Nhờ vào cưu mang của bạn bè và những tấm lòng nhân hậu trên đời mà mình “đu đưa” sống qua ngày. Dù chỉ để lâu lâu lại cất tiếng gọi bầy…”.

Những người bạn thân quí của tôi ơi, có biết những lời tâm tình đến nao lòng đó của ai không? Của người bạn đồng nghiệp chúng ta: Nguyễn Ngọc Hưng đấy. Tội nghiệp chi rứa trời. Đã thế Hưng lại gởi kèm qua mail bài thơ: TIẾNG GỌI BẦY.

Thơ của Hưng ra mắt bạn bè và người đọc hình như bài nào ta cũng biết (vì ta thường tham gia đi bán thơ giùm cho Hưng) nhưng bài thơ này thì không biết nó ở tập thơ nào? Hưng lại không cho biết xuất xứ của bài thơ, nhưng đọc bài thơ thì có thể đoán được bài thơ này Hưng viết lâu rồi: “Mười năm xa biệt nơi đèn sách”. Hưng ngã bệnh nằm bất động đã gần 30 năm, nhưng câu thơ có cụm từ “mười năm xa biệt” thì quá rõ bài thơ này ra đời những năm cuối thế kỉ XX, xa lơ xa lắc rồi. Hóa ra chàng thi sĩ quá đỗi tài hoa này còn quá nhiều bài thơ hay vì lí do này lí do nọ hôm nay mới đưa ra cho những người yêu thơ thưởng thức. Còn với thằng Hùng – tao cho mày thèm thơ tao chơi. Thằng cha Hưng này đáng ghét thật. Thơ hay thế mà mãi hôm nay mới cho biết. May mà Hùng còn sống lỡ “phải gió” ngỏm mất thì lấy đâu để Hưng “gọi bầy” hả Hưng?

Ngày Hưng viết bài thơ này, Hưng còn phải nằm một góc nhà của vợ chồng người bạn (đã và đang cưu mang Hưng đến trọn đời). Ngôi nhà của họ ngày ấy bé như “lỗ mũi”. Hưng nằm thẳng đơ mà nỗi niềm: “Thầy, bạn có còn thương tưởng ta”.

Nỗi niềm của Hưng đúng chi mà tội. Ai mà không thương Hưng, có ai bỏ rơi Hưng đâu. Nhưng Hưng nằm đó cô đơn quá nên mới xót xa như vậy (Hùng nghĩ thế). Nhưng cái từ “thương tưởng” thì các nhà nghiên cứu ngôn ngữ học cần phải ghi nhận về sự sáng tạo làm phong phú cho tiếng Việt là của Nguyễn Ngọc Hưng đấy nhé. Không khéo có gã nào đó lấy cắp của Hưng lại vơ vào của mình cũng nên. Có thể lắm!

Hưng lại trải lòng:

“Chiều nay từ nắm xương hóa thạch
Bỗng cồn lên nỗi nhớ kỷ hà…”

Hai câu thơ đó quá độc về nghĩa tường minh, nghĩa hàm ẩn (hình hài của Hưng và tâm hồn của Hưng). Hùng đây nghe cứ rờn rợn và khoái trá về sự thăng hoa của nghệ thuật ngôn từ của một trí não minh mẫn không bao giờ “hóa thạch” của một cảm xúc “cồn lên nỗi nhớ kỷ hà…”

“Mười năm xa biệt” Hưng đoán biết: Trường vẫn như xưa bạn học cũ, nhưng có một điều đau đáu trong tâm khảm Hưng: Bạn bè thưở ấy dạt về đâu?.Trôi dạt và lang bạt khắp phương trời Hưng ơi. Đến bây giờ đã bắt đầu rơi rụng dần. Rụng rơi vì mệnh bạc; rơi rụng vì thế thái nhân tình (vì tiền bạc chức tước; vì nghèo hèn mà xa mặt cách lòng). Còn Hùng đây lâu lắm không ghé thăm Hưng vì lẽ gì nhỉ. Chẳng lẽ cũng là cái giống bạc tình?

Hưng thảng thốt:

“Và em?

Như một người tiền sử”

Hùng biết Hưng hỏi về ai rồi. Thôi mà Hưng, người con gái yêu thương Hưng ngày xưa ấy đúng là đã người “tiền sử” – Người ấy trẻ mãi trong tâm trí Hưng và mọi người Hưng ơi. Nàng sẽ hiện về trong đêm đêm ôm ấp vỗ về xoa dịu những cơn đau giày vò thân xác Hưng và tâm hồn Hưng. Nàng là thiên thần nâng nhẹ Hưng trong vòng tay yêu thương của mình. Bây giờ người đó hồn đã “gửi gió cho mây ngàn bay”. Hùng biết Hưng còn nhiều giai nhân trên cõi đời thực này lắm.Có người là bạn tâm giao của Hùng.Có người là của riêng Hưng. Họ yêu thương Hưng vô bờ vô bến, bởi vậy Hưng đừng có như thi sĩ Hàn Mặc Tử đã từng lo sợ:

“Một mai kia bên khe nước ngọc
Với sao sương anh nằm chết như trăng
Chẳng có nàng tiên mô đến khóc
Đến hôn anh và rửa vết thương tâm”

Bởi thế xin Hưng đừng :

“Nhớ bầy
Ta hú rợn đêm sâu”

Hưng ơi! mọi người yêu thương Hưng biết nhường nào.

Hôm nào sẽ giới thiệu tiếp cho mọi người thưởng thức một tuyệt phẩm khác của Hưng: GIÓ VỀ QUI NHƠN. Bây giờ thì chưa! Cho thèm thơ Hưng chơi. He! he!

Nhân dịp kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2012.

NGUYỄN NGỌC HƯNG VỚI “TIẾNG GỌI BẦY” – NGUYỄN MẠNH HÙNG.

TIẾNG GỌI BẦY

Mười năm xa biệt nơi đèn sách
Thầy, bạn có còn thương tưởng ta
Chiều nay từ nắm xương hóa thạch
Bỗng cồn lên nỗi nhớ kỷ hà…

Trường vẫn trường xưa thầy học cũ
Bạn bè thưở ấy dạt về đâu?

Và em?

Như một người tiền sử
Nhớ bầy
Ta hú gọi đêm sâu!

(Gửi Trường ĐHSP Qui Nhơn)

* Gửi Hùng và những cựu SV khóa 1, khóa 2 ” cùng một lứa bên trời lận đận. Chút tâm tình gửi về Qui Nhơn như một hoài niệm đẹp đẽ xa xôi.

TIẾNG GỌI BẦY – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *