logo

Nguyễn Ngọc Hưng với “TỰ KHÚC CỎ XANH”

Cỏ cũng như người! Cỏ có hồn vía, có nhân tình, có tính cách, có triết lí nhân sinh đấy. Không tin đọc bài thơ này của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng mà xem. Bài thơ này vừa được đăng trên tạp Chí Cẩm Thành số 73 (Tạp chí nghiên cứu – Thông tin văn hóa – Thể thao – Du lịch Quảng Ngãi).

Thực ra cỏ là nỗi niềm cảm xúc “vô tư” của các tao nhân mặc khách từ xưa đến nay. Nói “vô tư” bởi vì trong trí nghĩ của họ cỏ cũng chỉ là loài cỏ. Các thi nhân mượn cỏ để nỗi niềm về cảnh sắc thiên nhiên bốn mùa xuân, hạ, thu, đông đang hiện diện ở xung quanh mình. Hoặc là làm đề từ cho một thi hứng nào đó trong các tuyệt phẩm của mình. Bởi thế đã là thi nhân nổi tiếng thì dứt khoát không ai chưa một lần nhắc đến loài cỏ dại. Đọc truyện Kiều của thiên tài Nguyễn Du thì cỏ được cụ nhắc đến không biết bao nhiêu lần: Đó là : “Cỏ non xanh rợn chân trời”, “Một vùng cỏ mọc xanh rì” và “Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh” v…v và v…v. Còn các hậu duệ trác việt của Người thì “cỏ” mãi mãi là là niềm cảm xúc để họ làm thơ. Người Xứ Quảng yêu thơ và mê thơ nên đọc cũng rất nhiều bài thơ hay viết về cỏ cây hoa lá của những nhà thơ tên tuổi đương đại. Nhưng chưa ai “nhân hóa” cỏ là người một cách trọn vẹn như Nguyễn Ngọc Hưng.

Cỏ trong TỰ KHÚC CỎ XANH của Hưng là cỏ có tính cách, có thân phận. Hãy đọc và hãy suy ngẫm:

“Hồn nhiên “vốn sẵn tính trời”
Núi đồng sông bãi… khắp nơi hiện hình
Dãi dầu mưa nắng điêu linh
Vượt lên khắc nghiệt hết mình sống xanh”

Những câu thơ lục bát Hưng diễn tả rất mộc mạc và cũng rất chân thực về loài cỏ. Cỏ đúng là “hồn nhiên” – hồn nhiên vô tư mọc, vô tư sống, sống một cách hoang dại bởi vì đó là “tính trời” ban cho loài cỏ.

Hưng nhận xét phẩm chất của loài cỏ cũng thiệt là tinh tế:

“Lá mềm mại, hương mỏng manh
Bao dung hồn cỏ xoa lành nỗi đau”

Nhưng sự cộng sinh để sống và khát vọng sống của cỏ thì không có loài thực vật nào trên trái đất này bằng:

“Cả khi bầm giập nát nhàu
Đan vào nhau, quấn quýt nhau sống bền”

Loài cỏ trong suy nghĩ của Hưng chẳng lẽ hơn loài người chăng:

“Không thù – bạn, chẳng dưới – trên
Ru người thiên cổ cỏ lên ấm mồ
Tránh xa sâu độc mưu đồ
Vô ưu thảo, thạch xương bồ sống thơm”

Câu thơ “Ru người thiên cổ cỏ lên ấm mồ” của Hưng làm chạnh lòng nhớ đến cỏ trên nấm mồ nàng ca nhi bạc mệnh Đạm Tiên trong truyện Kiều của Nguyễn Du quá Hưng ơi- “Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm”. May sao còn có cỏ phủ lên mộ nàng và đau lòng về thân phận của nàng “Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh”.

Bao năm rồi Hưng nằm đó, bàn chân Hưng chưa một lần dẫm đạp lên cỏ, Hưng hiểu và thương cho thân phận của cỏ. Còn ta, ta đã chà đạp dẫm nát cỏ một cách vô tình. Ta đâu biết ta đã làm cho cỏ đau. Hưng tha lỗi cho ta nhé !

Sự quan sát, miêu tả và diễn tả “Cỏ” của Hưng còn có nhiều ý thơ hay, cụm từ hay. Người Xứ Quảng xin được đoán một cảm nghĩ cảm xúc khác của Hưng về “Cỏ” trong TỰ KHÚC CỎ XANH.

Theo suy luận và phỏng đoán của Người Xứ Quảng thì, Nguyễn Ngọc Hưng đã sử dụng nghệ thuật tù từ: “Ẩn dụ” và “Hoán dụ” để nói về thân phận con “Người” – Có thể “cỏ” đây là Hưng? Không phải?! Thôi đúng rồi cỏ đó là thân phận của chính cái thằng Người Xứ Quảng và một lũ bạn của hắn
“Hồn nhiên vốn sẵn tính trời” cứ bổ bã, lếu láo, trần trụi giữa đời. Hắn sống “Không thù- bạn, chẳng dưới- trên”. Hắn và lũ chúng bạn của hắn thật dễ thương, hồn hậu :

“Khiêm nhường thân cỏ thân rơm
Thấp cam phận thấp có chờm cao đâu”

Chỉ tội nghiệp :

“Hiểm thay! Đã phạt đứt đầu
Còn“ nhổ tận gốc”- cỏ khâu sao lành?”

Không sao đâu Nguyễn Ngọc Hưng ơi! Bọn này sống bất diệt mãi mãi hữu ích trên dương gian này, đúng như nhà ngươi đã ban tặng cho cái đoạn kết thiệt hết ý:

“Nơi sơn dã chốn thị thành
Dịu dàng một sắc cỏ xanh ân tình
Lặng thầm góp đẹp, góp xin
Mặc thiên hạ đổ điêu mình “dại”, “hoang”!”

Còn “Cỏ” Nguyễn Ngọc Hưng à? Đó là loài “cỏ quí”, “cỏ thơm” – cỏ dâng hiến cho đời những vần thơ chan chứa ân tình. Nơi ẩn mình của những chú dế lửa sống ung dung tự tại và ngày đêm cất tiếng gáy gọi bạn tình…

Cám ơn Hưng vì Hưng đã có một bài thơ hay về “thân cỏ thân rơm” cho biết bao người – cho chính cái thân phận cu Ngờ, cu Tê và bao nhiêu thằng cu, cái Tí đáng thương khác.

Nhân tiện đây cũng bàn luận với Hưng một chút. Loài cỏ cũng có sự phân hóa đó Hưng à! Cỏ ở trong khuôn viên nhà các xếp, các đại gia, trên các sân gôn – những loài cỏ đó “quí tộc” lắm Hưng ơi !

Xứ Quảng những ngày mưa bão 11-2013

Nguyễn Ngọc Hưng với “TỰ KHÚC CỎ XANH” – NGUYỄN MẠNH HÙNG.

TỰ KHÚC CỎ XANH

Hồn nhiên “vốn sẵn tính trời”
Núi đồng sông bãi… khắp nơi hiện hình
Dãi dầu mưa nắng điêu linh
Vượt lên khắc nghiệt hết mình sống xanh

Lá mềm mại, hương mỏng manh
Bao dung hồn cỏ xoa lành nỗi đau
Cả khi bầm giập nát nhàu
Đan vào nhau, quấn quýt nhau sống bền

Không thù – bạn, chẳng dưới – trên
Ru người thiên cổ cỏ lên ấm mồ
Tránh xa sâu độc mưu đồ
Vô ưu thảo, thạch xương bồ sống thơm

Khiêm nhường thân cỏ thân rơm
Thấp cam phận thấp có chờm cao đâu
Hiểm thay! Đã phạt đứt đầu
Còn “nhổ tận gốc”… cỏ khâu sao lành?

Nơi sơn dã chốn thị thành
Dịu dàng một sắc cỏ xanh ân tình
Lặng thầm góp đẹp góp xinh
Mặc thiên hạ đổ điêu mình “dại”, “hoang”!

(Thương tặng bạn bè tôi)

TỰ KHÚC CỎ XANH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *