logo

Nguyên tiêu “CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG” của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng mà ngổn ngang nỗi niềm!

Người Xứ Quảng ngổn ngang nỗi niềm nhưng không biết nỗi niềm bắt đầu từ đâu? Bởi vì CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG Nguyễn Ngọc Hưng đã gởi vào trong thơ nhiều nỗi niềm quá. Càng đọc càng rưng rưng mà thương cho thân phận của Hưng; biết đâu có cả một chút thân phận của mình và của biết bao người trên thế gian này.

Đối với Người Xứ Quảng thì CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG là bài thơ “kí họa” một quãng đời của Hưng bằng những dòng thơ tự sự, triết lí về cõi nhân sinh của con người.

Bài thơ như một bản tự thuật tiểu sử của Hưng vậy! Quê hương của Hưng là một vùng quê bán sơn địa nằm cạnh con sông Vệ: Lúa, mía, ngô, khoai và những bãi dâu xanh ngat ngát, một xóm quê nghèo bình dị, Hưng cất tiếng
khóc chào đời ở đó:

“Đó là một biêng biếc xứ đồng lọt thỏm giữa lòng thung lũng trung du
Đêm cộng hưởng tiếng ễnh ương kêu váng đầu váng óc
Ngằn ngặt mưa như trẻ sơ sinh vừa vỡ bọc
Tôi oe oe trong nước mắt mẹ tôi cười”

Người mẹ rút ruột “vỡ bọc” một sinh linh “oe oe” cất tiếng khóc chào đời trong tiếng rả rích của mưa đông, trong ánh mắt rạng rỡ “mẹ tôi cười”. Rồi đứa bé lớn lên bằng sự tảo tần một nắng hai sương, bằng tình thương của
người mẹ nghèo:

“Lăn lật bò lê lẫm chẫm lớn lên cùng bụi đất nắng trời
“Túc tắc nhặt thưa với tím hồng mưa xoan mưa gạo
Những loài hoa dân dã thân thương như tấm lòng thơm thảo
Cùng mẹ giăng gió đội mưa rì tắc trâu cày tôi bắt ếch xỏ xâu”

Đọc đến đoạn thơ này thì Người Xứ Quảng càng thán phục thiên phú về tài năng khắc họa, miêu tả bằng ngôn ngữ thi ca của Nguyễn Ngọc Hưng. Người mẹ đó có thể là một cô phụ sinh con ra một mình tự cày cấy trồng trọt nuôi con? Đứa bé kia cũng tự ý thức được thân phận của mình mà “Lăn lật bò lê lẫm chẫm lớn lên cùng bụi đất nắng trời”; tuổi hoa niên “tím hồng hoa xoan hoa gạo”; hồn quê thấm đượm “những loài hoa dân dã thân thương”; rồi hết ngày đến tháng “cùng mẹ giăng gió đội mưa rì tắc trâu cày tôi bắt ếch xỏ xâu”. Người Xứ Quảng cũng đã đọc nhiều bài thợ tự sự về chân dung của mình của các nhà thơ nổi tiếng. Mỗi người mỗi vẻ, mỗi cách, ai cũng muốn làm cho người đọc hiểu về mình một cách chân thực nhất để bạn đọc đồng cảm chia sẻ với thân phận của mình. Nhưng cách tự sự biểu cảm như Nguyễn Ngọc Hưng là không “đụng hàng”. Hay! Độc lắm nhà-thơ-nhà-quê Nguyễn Ngọc Hưng!

Đứa bé – Nguyễn Ngọc Hưng – lớn lên rồi cũng xa mẹ rời quê bỏ con trâu, đồng ruộng ra phố phường học chữ, để thành danh thành người:

“Từ ra khỏi cổng làng xa ruộng cạn đồng sâu
Tôi thành kẻ vong phụ nghĩa tình không cố ý”

Cảm động biết bao sống nơi phố phường xa lạ phồn hoa, tình mẫu tử của người con càng thêm se sắt:

“Thăm thẳm cõi người hút cạn khô đến tận cùng ruột gan xương tủy
Mỗi độ khát mưa thêm một ray rứt đớn đau mình biệt xứ mưa rồi
Ơi giếng nước bờ ao con sông quê đầy cạn lở bồi
Ổ chó ổ gà những lối dọc đường ngang mưa bùn nắng bụi
Sống như chết mẹ tôi vẫn nhen bếp che đèn sớm hôm lầm lũi
Chép miệng trông trời trông đất trông mây”

Người xứ Quảng là bạn học một thời với Nguyễn Ngọc Hưng nơi phố thị Quy Nhơn. Mùa đông ở Quy Nhơn cũng có những cơn mưa buồn lạnh lẽo thấm da thấm thịt. Tuổi vô tư Người Xứ Quảng làm sao biết được có một người “rút ruột xương tủy” nhớ quê hương: “Ổ chó ổ gà những lối dọc đường ngang mưa bùn nắng bụi” , cùng với bao nỗi âu lo, quặn thắt trong lòng: “Sống như chết mẹ tôi vẫn nhen bếp che đèn sớm hôm lầm lũi”, rồi chỉ biết: “Chép miệng trông trời trông đất trông mây”. Những lời kể lể, tỉ tê rút ruột rút gan từ trong tâm khảm của người con thành những dòng thơ có hình, có tượng làm xúc cảm lòng người – Nguyễn Ngọc Hưng có phải là phù thủy của thi pháp ít người đạt đến được. Qúa độc!

Nỗi nhớ quê, thương mẹ không chỉ là sự khắc khoải quặn thắt mà được lòng
con khẳng định:

“Mưa vạn đời vẫn tinh nghịch dỗi hờn chớp mắt thơ ngây
Bất chấp tháng ngày lưu dấu vết bể dâu trên mặt người loang lổ
Cho dẫu âm vang làng không dữ dội bằng âm vang phố
Mỗi ào ạt vãi rơi nghìn dư ba tí tách vọng về
Không lạnh lẽo tình duyên không bỏng rát hẹn thề
Sao thấm niềm viễn xứ tha hương lặng lẽ đi về lắc lơ miền xa nhớ
Cuộn mình trong những cơn mưa mùa đông lắng nghe phập phồng bong bóng vỡ
Rụng xuống đáy lòng muôn hạt lửa hạt băng!”

Mưa ngàn đời vẫn là mưa. Bất chấp thời gian trôi qua làm cho “mặt người loang lổ”; dẫu cho tiếng đời xô bồ thành những “dư ba” nơi phố thị phồn hoa của xứ người tình con vẫn “lặng lẽ đi về lắc lơ miền xa nhớ”. Tình thương mẹ con hóa thành những hạt mưa “Rụng xuống đáy lòng muôn hạt lửa hạt băng”. “Hạt lửa hạt băng” – một hình ảnh đẹp kỳ ảo và gói gọn muôn nỗi niềm nhân thế – kết thúc rất có hậu cho bài thơ CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng.

Bài thơ CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG của Nguyễn Ngọc Hưng, theo Người Xứ Quảng đó là cảm xúc thăng hoa đến rất bất chợt trong tâm hồn của người thi sĩ. Tuy là cảm xúc bất chợt có thể là ngẫu hứng nhưng đối với Nguyễn Ngọc Hưng thì không dễ dãi về sự diễn đạt ngôn từ đặt câu trong bài thơ. Bởi thế để cảm hết được cái hay, cái đẹp của bài thơ cần phải có một chút tư duy về siêu thực trong ngôn ngữ nghệ thuật thi ca thì mới cảm thấu hết ý nghĩa “ngổn ngang nỗi niềm” của Hưng gởi vào trong đó phải không Hưng?

Xin mạo muội mượn bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng gởi đến những ai đã và đang tha phương khi CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG!

Quảng Ngãi ngày 21.02.2016 – Nguyên tiêu Bính Thân.

Nguyên tiêu “CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG” của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng mà ngổn ngang nỗi niềm! – Người Xứ Quảng (Nguyễn Mạnh Hùng).

CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG

Đó là một biêng biếc xứ đồng lọt thỏm giữa lòng thung lũng trung du
Đêm cộng hưởng tiếng ễnh ương kêu váng đầu váng óc
Ngằn ngặt mưa như trẻ sơ sinh vừa vỡ bọc
Tôi oe oe trong nước mắt mẹ tôi cười

Lăn lật bò lê lẫm chẫm lớn lên cùng bụi đất nắng trời
Túc tắc nhặt thưa với tím hồng mưa xoan mưa gạo
Những loài hoa dân dã thân thương như tấm lòng thơm thảo
Cùng mẹ giăng gió đội mưa rì tắc trâu cày tôi bắt ếch xỏ xâu

Từ ra khỏi cổng làng xa ruộng cạn đồng sâu
Tôi thành kẻ vong phụ nghĩa tình không cố ý
Thăm thẳm cõi người hút cạn khô đến tận cùng ruột gan xương tủy
Mỗi độ khát mưa thêm một ray rứt đớn đau mình biệt xứ mưa rồi

Ơi giếng nước bờ ao con sông quê đầy cạn lở bồi
Ổ chó ổ gà những lối dọc đường ngang mưa bùn nắng bụi
Sống như chết mẹ tôi vẫn nhen bếp che đèn sớm hôm lầm lũi
Chép miệng trông trời trông đất trông mây

Mưa vạn đời vẫn tinh nghịch dỗi hờn chớp mắt thơ ngây
Bất chấp tháng ngày lưu dấu vết bể dâu trên mặt người loang lổ
Cho dẫu âm vang làng không dữ dội bằng âm vang phố
Mỗi ào ạt vãi rơi nghìn dư ba tí tách vọng về

Không lạnh lẽo tình duyên không bỏng rát hẹn thề
Sao thấm niềm viễn xứ tha hương lặng lẽ đi về lắc lơ miền xa nhớ
Cuộn mình trong những cơn mưa mùa đông lắng nghe phập phồng bong bóng vỡ
Rụng xuống đáy lòng muôn hạt lửa hạt băng!

CUỘN MÌNH TRONG TIẾNG MƯA ĐÔNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *