logo

“NHỚ…” của Nguyễn Ngọc Hưng – một bông hoa tím biếc đẫm đầy hương sắc tình yêu

NHỚ là một cảm xúc rất tự nhiên trong bản ngã của con người.

Nhớ của người bình dân tay lấm chân bùn tự thưở xa xưa trong ca dao thì:
“Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai”

Còn ông hoàng của thi ca tình yêu:

“Hôm nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm
Anh nhớ em anh nhớ lắm em ơi”
(Tương tư chiều-Xuân Diệu)

Nỗi nhớ của con người là vậy. Nhớ nhung ưu phiền đã đã làm nên những tuyệt phẩm bất hủ và cũng làm nên tên tuổi trứ danh cho bao nhiêu người. Ai yêu thơ, yêu nhạc làm sao mà thống kê hết được những tác phẩm hay viết về NỖI NHỚ. Nếu mà thống kê xắp xếp được những thi phẩm, nhạc phẩm đó Người Xứ Quảng xin cắp sách theo học. Suốt đời xin chịu làm thân phận nô tài.

Nhà thơ thành danh Nguyễn Ngọc Hưng – bạn thân của Người Xứ Quảng – làm bao nhiêu bài thơ về NHỚ người Xứ Quảng không biết hết được nữa là. Tệ thế không kia chứ! Thế mà lúc nào cũng xoen xoét với mọi người là: Tôi với Hưng tri âm tri kỉ lúc nào cũng nhớ Hưng. Rồi như xui như khiến Người Xứ Quảng được đọc một bài thơ của Hưng. Xin giới thiệu bài thơ đó với bạn đọc xa gần.

Ai yêu thơ và mến mộ thơ của Hưng cũng đều thừa hiểu thừa biết Hưng là nhà thơ phù thủy của ngôn từ. Từ ngữ trong một bài thơ của Hưng đưa ra mời người đọc thật là trau chuốt gọt giũa cho nên đẹp lung linh hoàn mỹ. Có bài thơ rất kén người đọc. Ấy thế mà bài thơ NHỚ trên lại hết sức mộc mạc giản dị như một lời thủ thỉ tâm tình với ai đó. Với Người Xứ Quảng chăng? Có thể lắm! Người Xứ Quảng đang nhớ đến độ phát khùng đây! Hưng cảm nghĩ và suy lí:

“Nhớ thì dễ thuộc thôi
Học cách quên mới khó
Có đập thành vụn nhỏ
Vẫn găm sâu đáy lòng”

NHỚ – một cảm xúc trong hệ thần kinh của con người. Biết vậy nhưng hình như chưa ai định nghĩa được một cách chính xác thuyết phục về NHỚ . Mỗi cá thể nhỏ bé của con người giữa vụ trụ bao la này đều có quyền hiểu và định nghĩa nỗi nhớ nhung của mình theo cách của riêng mình. Người Xứ Quảng hiểu một cách nôm na như thế này, như ai đó đã trải lòng: Nỗi nhớ thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng, khiến ta chìm trong một nốt trầm xao xuyến. Có khi ta đi trên một con phố dài, bắt gặp một bóng hình xưa thoáng vụt qua. Để rồi thương nhớ ùa về, ngùi ngùi. Cuộc sống như một bản nhạc dài, mà đôi khi ta dừng lại, như một nốt lặng giữa những phím đàn, để nghe yêu thương, nghe nỗi nhớ ùa về, nghe những gì thuộc về quá khứ bỗng chốc trở nên sống động, khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên trong tâm hồn. Người Xứ Quảng có vẻ hơi bị sến. Hưng thì cho là “ Nhớ thì dễ thuộc thôi”. Chính xác! Nhớ thì tự nhiên ở đâu nó ùa vào trong trí não, con tim và găm sâu trong tận đáy tâm hồn. Quên nó thì quá khó. Mà làm sao quên được. Vậy nên “học cách quên mới khó”. Khó thật vì một khi đã nhớ thì có trốn lên trời xuống biển, quẫy giãy đuổi xua thế nào nó “vẫn găm sâu đáy lòng”!

Nhớ nhiều nhớ quá thì tương tư. Người Xứ Quảng cũng đang nhớ quá nhớ nhiều đây này:

“Mắt như ngọn đèn chong
Ngóng trăng mờ trăng tỏ
Dư lệ cứ lưng tròng
Mỗi khi trời trở gió”

Chắc khi xúc cảm đến đoạn thơ này thi sĩ Ngọc Hưng chợt nhớ đến và thương cho người em gái trong bài ca dao “Khăn thương nhớ ai” chăng? Người em gái đó cũng vì quá “thương nhớ ai” mà tự tình “Đèn thương nhớ ai/ mà đèn không tắt /Mắt thương nhớ ai/ mắt thức thâu đêm”. Thật tội và thật thương cho con người khi đã nhớ quá không kìm nén được xúc cảm của mình:

“Dư lệ cứ lưng tròng
Mỗi khi trời trở gió”

Để rồi:

“Heo may suông đầu ngõ
Tưởng xát chân ai về
Chạy ùa ra mở cổng
Vấp lá vàng tái tê”

Diễn tả hành vi trạng thái của một kẻ quá ngẩn ngơ vì nhớ, Hưng thật tinh tế với hình ảnh rất trữ tình và cũng rất gợi cảm “Heo may suông đầu ngõ”. Cảnh thật buồn! Hồn bâng khuâng “Tưởng xát chân ai về”. Hưng đã sáng tạo và xác lập ra nghĩa từ vừa thanh vừa động “xát chân”. Hay! Xin ghi nhận! Gót hồng mỏng manh “Chạy ùa ra mở cổng ư/ Vấp lá vàng tái tê”. Câu thơ sao mà hay thế, nhân vật NHỚ trong bài thơ sao mà thương thế – Vội gì đến nỗi vấp cả lá vàng để cho lòng tái tê trong khi “Người mơ không đến bao giờ” như ai đó đã bảo vậy. Chí phải! Thôi thì:

“Chập chờn tỉnh lại mê
Càng cố quên càng nhớ
Nghe tiếng dế dạ đề
Suốt đêm dài nức nở”

Nhưng trong cơn mê chập chờn thì lại “càng cố quên càng nhớ”. Thi sĩ Ngọc Hưng như bắt gặp kênh cảm xúc của nữ sĩ Xuân Quỳnh: “Lòng em nhớ đến anh/ Cả trong mơ còn thức” (Sóng ) và biết bao nhiêu người trên thế gian này khi đã trót yêu và trót nhớ về nhau. Hưng diễn tả kênh cảm xúc nhớ của con người ta đến nao lòng:

“Nghe tiếng dế da đề
Suốt đêm dài nức nở”

“Dạ đề” – một tính từ biểu hiện sắc thái âm thanh của côn trùng trong đêm khuya thanh vắng thật da diết nghe thật lạ và thật quen và cũng thật thân thương Hưng ơi! Trong lòng ta cũng đang có tiếng dế “dạ đề ” đây.

Đoạn thơ kết của bài thơ NHỚ như một lời triết lí về nhân sinh mà nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng như muốn giải tỏa nỗi niềm trắc ẩn cho tất cả mọi người:

“Không vay mà mắc nợ
Kiếp này sang kiếp sau
Từ dáng đi hơi thở
Mãi tươi hương đượm màu”

Đúng là nhớ có ai vay, ai mượn đâu thế mà phải trăm năm mắc nợ. Nói như cụ Nguyễn Du “Nợ tình mang xuống tuyền đài chưa tan” thì biết kiếp nào trả được. NHỚ của Hưng cứ nguyên vẹn cả hình hài “hoa dung mỹ mạo” như thế này: Từ dáng đi hơi thở/ Mãi tươi hương đượm màu” thì thôi rồi, còn khuya nhé mới quên!

Đọc bài thơ NHỚ của Hưng mà lòng ta cứ nhớ ơi là nhớ! Người ở phương xa ơi, ta đang nhớ về người đây. Ta nhớ người “Từ dáng đi hơi thở” thuở ngái xa nào cho đến bây giờ. Và mãi mãi về sau, cho dù thế gian mấy “thương hải tang điền” cái dung nhan ấy vẫn “MÃI TƯƠI HƯƠNG ĐƯỢM MÀU” trong trái tim ta.

Có thể nói bằng tâm hồn nhạy cảm tinh tế và cách sử dụng ngôn từ điêu luyện đến tự nhiên thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng đã góp một bài thơ nho nhỏ xinh xinh mà cũng vô cùng thiết tha sâu sắc về NHỚ một bông hoa tím biếc đẫm đầy hương sắc tình yêu trong dòng chảy muôn màu muôn vẻ của thơ ca hiện đại nước nhà!

Xứ Quảng mùa thu 2014

“NHỚ…” của Nguyễn Ngọc Hưng – một bông hoa tím biếc đẫm đầy hương sắc tình yêu – Nguyễn Mạnh Hùng.

NHỚ…

Nhớ thì dễ thuộc thôi
Học cách quên mới khó
Có đập thành vụn nhỏ
Vẫn găm sâu đáy lòng

Mắt như ngọn đèn chong
Ngóng trăng mờ trăng tỏ
Dư lệ cứ lưng tròng
Mỗi khi trời trở gió

Heo may suông đầu ngõ
Tưởng xát chân ai về
Chạy ùa ra mở cổng
Vấp lá vàng tái tê

Chập chờn tỉnh lại mê
Càng cố quên càng nhớ
Nghe tiếng dế dạ đề
Suốt đêm dài nức nở

Không vay mà mắc nợ
Kiếp này sang kiếp sau
Từ dáng đi hơi thở
Mãi tươi hương đượm màu!

(Tạp chí VN Sơn La số 8 – tháng 8/2014)

NHỚ… – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *