logo

Những hoài niệm, tiếc nuối khôn nguôi của gã ga-lăng-hiệp-sĩ

Bị chiếu mạng bởi một “ngôi sao… dzầy”!!!?, Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) có số phận na ná nhà thơ Hàn Mặc Tử. (May mắn hơn họ Hàn, cuộc đời đã “bù lỗ” để tác giả còn khóc cười dài lâu). Lê Hồ Quang đã viết về Hàn Mặc Tử: “… Khi ông, trong cảnh ngộ riêng có tính bi kịch, bị gạt ra ngoài guồng quay của nó (cuộc đời) và chỉ có thể đứng từ xa hướng đến cuộc đời, ngưỡng vọng và khát khao.” (Đây thôn Vĩ Dạ… Khảo luận). Rơi vào tâm thế ấy, đã có lần (năm 1999) NNH xác quyết: “Trong H. cái gọi là tình yêu đã chết, chết vĩnh viễn! Ngược lại, tình bạn thì nẩy lộc đâm chồi, sum suê cây trái…” (Nguyên văn). Vế thứ nhất của lời tâm tình ấy đã được khẳng định: “Nửa thế giới trong tôi là các bạn” (Nửa thế giới trong tôi – NNH). Còn tình yêu? Cứ ngỡ: “Cánh cửa lòng đã khép, lối vào đã xanh rêu, dấu chân tôi trượt ngã, có nói hộ bao điều?! (NĐ). Nhưng, bất chấp nghiệt ngã phận đời, nó vẫn gắng sống còn dù người thơ đã cố tình “bức tử”! “Dù trăm năm cây đời không kết trái. Ai cấm trong vô hình nụ hạnh phúc đơm hoa” (Nghiệm kép – NNH). Những đóa tình buồn … Mảng thơ tình của tác giả: Cơ bản là buồn (Truyện. Nguyễn Ngọc Thuần).

Một cuộc tình đã rạn vỡ, đã đến đỗi “Tình hình rất chi là … tình hình!” Nhân vật Anh – gã tình si rơi vào vị thế kẻ tội đồ tình yêu. Tiến thoái lưỡng nan: “Nếu liều lĩnh nhảy vô là chết cháy, nhút nhát bỏ đi sẽ lạnh suốt đời, anh đành chọn cách trung dung tiệm cận, đủ xa gần để được ấm tròn hơi”. Ở tình thế này, những “cực đoan” (liều lĩnh, nhút nhát) không phải là phương án thích hợp. Có vẻ như chưa cháy hết mình với yêu thương, nhưng để còn… “được ấm tròn hơi”, Anh đành chọn vị trí “trung dung tiệm cận”. Vô hình chung, anh đã đi vào “Con đường Trung Đạo” (Nhân sinh quan Phật Giáo) mà hơn hai ngàn rưỡi năm trước, một bậc Đại giác đã mở lối.

“Khi mùa đông áp vào lưng rét mướt, mưa gió điên cuồng vật vã ngoài kia, cũng là lúc lò sưởi em tắt lửa, tê tái anh còn tro lạnh chia lìa”. Tình yêu đôi lứa: Thuộc tính bầy đàn quan thiết của con người. Nên chẳng may “nửa kia” thất lạc, lập tức chỉ còn “Mình anh trong một thế giới” (Trần Mạnh Hảo?) Chừng như: “Đâu đó vừa sạt một góc hành tinh” (Đối diện với chiều thơ – NNH). Lò sưởi em tắt lửa vào ngay mùa lạnh giá trong năm: “Ai mà gối chiếc đêm đông, Người ta lấy vợ lấy chồng ngổn ngang” (Nguyễn Bính). Cái giá băng của mùa chỉ là yếu tố ngoại tại, chính nỗi cô hàn bởi cú sang chấn ái tình đã đốn ngã Anh. Khi hạnh phúc – tình yêu di dời Thiên đường xuống nhân gian. Yêu thương nghẽn lối, cửa Địa ngục mở ra trên mặt đất. Sấp ngửa, kẻ tội đồ bước vào… (gã đã bao phen luân hồi qua hai cõi sáng tối ấy khi đắm chìm trong hạnh phúc và khổ đau, trong mê – cung – tắc – kè – hoa – tình – ái: “Chợt oà vui, chợt thót sợ, chợt khóc cười, thoắt đỏ rực tái xanh” (Sốt rét – NNH).

Mối tình đã đằm sâu đủ để xếp đầy vali kỷ niệm. Hành trang thiết yếu trong hành trình lẻn trốn bóng hình xưa – Hình bóng cứ ngỡ duy nhất và mãi mãi. Giờ đây, điều ấy đã trở nên xa vời. “Vội vã xếp đầy vali kỷ niệm, Anh tốc hành lẻn trốn bóng hình xưa, Xe phiền não băng qua miền sáng tối, Mờ tỏ trăng cũng trở mặt dối lừa!”. Tập hợp những động thái: Vội vã, tốc hành, lẻn trốn; những tâm trạng: Phiền não, dối lừa; các không gian phiếm chỉ: Miền sáng tối; hình ảnh phiếm dụ: Mờ tỏ trăng cũng trở mặt …; đoạn thơ đã ghi lại cận cảnh một tâm thế rối bời, bấn loạn. Đến ánh nguyệt vốn trắc ẩn còn… trở mặt kia mà! Không một sẻ chia, đồng cảm!

Mưa dầm gió giật không hề nhẫn tâm trả đũa: khắt khe lời bão tố rủa nguyền. Chính trận “En-ni-nô lòng” đã khiến mùa đông trở nên khắc nghiệt. Cả các vị trí cơ động ấy (“tiệm cận”) cũng nào được yên bình khi mà Cây Thập giá sám hối đè ngang tim lạnh ngắt. (Đấy là cuộc chạy trốn tình yêu, cuộc tháo chạy tại chỗ: đào thoát ngay cõi tâm hồn!).

EM – nguyên uỷ của nỗi niềm, nhân dạng khuất lấp, thấp thoáng sau câu chữ mà hắt bóng vào tận ngóc ngách của nỗi tương tư. EM không trách. Chỉ im lặng “cái lặng thinh của lửa” (sau lời nói lỡ – NNH) Lời vô ngôn ấy là cáo trạng nặng nề nhất khiến LỜI SÁM HỐI MUÔN MÀNG khai sinh!

Dấu yêu ơi! Em không trách, mùa đông không “té nước theo mưa”, Ngài Quán Tự Tại ngập ngời lòng bi mẫn. Mà sao cái Vòng – Kim – Cô – ăn – năn trên đầu anh siết chặt quá chừng!!!

Thơ tình NNH thấp thoáng nhiều bóng sắc: Em hiển hiện trong tôi với rất nhiều dung mạo, lúc dìu dịu như trăng, khi thấp thoáng ánh mặt trời, lại có lúc xa xôi hàng tỉ năm ánh sáng, để tôi còn thầm mong một cánh sao rơi… (Thượng đế yêu, Thượng đế cũng biết buồn). Có nhân ảnh thanh thoát như bước ra từ tranh Tố Nữ: “Dịu dàng ơi, dịu dàng như trăng vậy, thoang thoảng hương thơm trong ngọc trắng ngà, người đến tự phương nào không kịp thấy, chớp mặt là chiếm trọn cõi mơ ta” (Độc thoại đêm – NNH). Có chân dung “vẹn cả mười phân”: “Em kiều mỵ thông minh hoàn hảo thế” (Giấc mơ con sâu nhỏ – NNH ). Hay những Dung – Ngôn; Dung – Hạnh có vẻ mâu thuẫn: “Duy chỉ có em với khuôn mặt dịu dàng, và những ngón tay bạo liệt” (Tam muội hoả – NNH); “Người đàn bà có khuôn mặt trẻ thơ, và cái lưỡi sắc hơn bảo kiếm” (Big bang – NNH), “Đủ để làm tội làm tình gã đàn ông với lơ mơ kỷ niệm và một trái tim mềm yếu đến chân thành” (Big…). Trái tim yếu mềm ấy “cứ thậm thình” (Bóng nhớ – NNH) nhịp yêu thương dầu chỉ là: “Những hình bóng đi về trong tưởng tượng, dẫu vô cùng đẹp đẽ vẫn là mơ, người trong mộng có ai nên cầm sắt…” (Thượng đế …). Cứ ngu ngơ đến tội nghiệp: “Vẽ lời yêu chay trên cát mặn” (Big bang). Vô vọng dài mắt qua màu đêm: “Ngoài ô cửa vẫn trời xưa sao cũ, người tan đâu trong sương khói vô thường” (Độc thoại đêm). Xót xa với khắt khe của Thần Ái tình: “Không ai cấm cũng trong – ngoài cửa ngục, tôi rướn hoài chưa vượt nổi tấc gang” (Thượng đế …) Se sắt niềm cay đắng: “Người mong gặp lâu rồi nay đã gặp, sao bướm vàng sớm đậu trái mù u (Bờ sông nghẹn gió – NNH). Khắc khoải nỗi Ngưu Lang: “Chức Nữ ơi! Nỡ quên cầu Ô Thước, sao lại còn để lệ chảy tràn sông!” (Thấp thoáng…) bỏng lây đến độc giả những dòng nham- thạch-lệ: Dồn nén nỗi lòng tận ruột đất sâu, cũng có lúc xót xa trào nham thạch (Hoả diệm – NNH). Những giọt lệ – “cái màu nhớ cay cay mằn mặn” ấy, còn để dành tẩm ướp cho cả tháng ngày trước mặt: “Có giọt nào trong tháng năm còn lại, rơi vào ta không xót nỗi xa người” (Xót nỗi xa người – NNH). Thảng hoặc, thần Cupid cũng hào phóng ban ân sủng: “Mỗi một nụ cười mỗi một môi hôn, đều lấp lánh ánh mặt trời hạnh phúc” (Bên cạnh – NNH). Chừng ấy “nhiên liệu” đủ để khách đa tình tiếp tục dấn thân vào thú đau thương. Bởi xét cho cùng “Thượng đế yêu, thượng đế cũng biết buồn”, huống ta chỉ là một gã thi nhân (Thượng đế yêu…) nên mãi ấp ủ niềm khát khao: “Con sâu nhỏ cuộn mình trong tổ kén, lại mơ mùa hoá bướm để bay đôi” (Giấc mơ – NNH).Đau đáu nỗi khát cháy: “Trong vòng tay tam muội hoả tình yêu, tôi sung sướng rộp phồng như được nướng, Hạnh phúc tột cùng, đớn đau vô tưởng, đến tàn tro còn ngun ngún vọng về” (Tam muội hoả – NNH)

Có một ga-lăng-hiệp-sĩ gánh vác “điều tiếng” trong sự việc cơm không lành, canh không ngọt của chuyện-hai-người: “Tôi ngờ nghệch buông một lời mê muội” (Rải thảm hoa vàng – NNH); “những dại khờ không đáng có nơi tôi” (muộn màng). Từ sau lời nói lỡ; “chỉ một lời bất cẩn/ là đau ai khổ mình” (Sau lời nói lỡ – NNH) EM luôn là nguyên cáo, vô can, sáng trong vô (số) tội! Nên Anh, gã đàn ông dại yêu đến ngu ngơ khờ khạo, trên lưng to đùng cây Thập giá sám hối ăn năn, cứ dật dờ trước “vành móng ngựa”!

Chừng ấy buồn vui chỉ là mảng nhỏ của ướt ráo niềm yêu đã được phơi trải. “Thương lắm cái phần ẩn khuất, nghìn năm không thấy mặt trời, thương lắm điều không nói được, góc riêng mỗi trái tim người” (Thôi đừng day dứt lời ru – NNH). Phần u uẩn chìm khuất kia, thi nhân giữ lại riêng mình!

Cái “choãi” tay nặng nhọc để gượng dậy trình làng một mái tóc rễ tre cứ dựng ngược vì phải nằm nhiều do cơ chế bệnh tật vẫn khôn nguôi nỗi-nhớ-người-dưng! Yêu thương và được yêu thương: “Điều vi diệu nhất thế gian” lại bình dị và phổ quát. Nhưng với rất nhiều phận đời, cứ mãi diệu vợi, xa tầm với…
“Trong gang tấc…
Nỡ cách xa tinh cầu?
“Tấc gang…
Mà xa ngái… mấy tiền thân!”

Bà Rịa ngày 09.12.2014

Những hoài niệm, tiếc nuối khôn nguôi của gã ga-lăng-hiệp-sĩ – NGUYÊN ĐẠO.

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG

Nếu liều lĩnh nhảy vô là chết cháy
Nhút nhát bỏ đi sẽ lạnh suốt đời
Anh đành chọn cách trung dung tiệm cận
Đủ xa gần để được ấm tròn hơi.

Khi mùa đông áp vào lưng rét mướt
Mưa gió điên cuồng vật vã ngoài kia
Cũng là lúc lò sưởi em tắt lửa
Tê tái anh còn tro lạnh chia lìa.

Vội vã xếp đầy vali kỷ niệm
Anh tốc hành lẻn trốn bóng hình xưa
Xe phiền não băng qua miền sáng tối
Mờ tỏ trăng cũng trở mặt dối lừa.

Từng thớ thịt anh run lên bần bật
Trong khắt khe lời bão tố rủa nguyền
Cây Thập giá đè ngang tim lạnh buốt
Kẻ lưng chừng đâu có chỗ bình yên.

Em không trách, mùa đông không trả đũa
Chỉ là anh tự sỉ vả anh thôi
Góc nhà cũ không còn hơi ấm cũ
Củi ăn năn lò đã lạnh lửa rồi!

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *