logo

Nỗi đau về “Dòng sông chết” cứ lan ra, vọng mãi…

Đã bao lâu rồi, hiện thực đau lòng cứa vào trong tim mỗi chúng ta… Biển chết, sông chết, rừng ứa máu và đất bị rạch lên những đường lằn căm giận…

Nỗi khoắc khoải vẫn thường trực mỗi ngày. Đọc bài thơ HÁT BÊN DÒNG SÔNG CHẾT của Nguyễn Ngọc Hưng, nỗi đau lại nhói đến tận tâm can…

Hiện thực khốc hại đã gọi về kí ức dòng sông quê tràn trề mát rượi vỗ về cả tuổi thơ hồn nhiên, gắn bó… Nhưng giờ nước cạn khô, lòng sông phơi cát trắng để nỗi thương quê chùng sâu đến quặn lòng…

Ngẩn ngơ, sững sờ, tái tê… là những từ láy vừa diễn tả được nỗi đau lòng của người con trước mất mát lớn lao của quê hương, của đời sống tinh thần bao thế hệ gắn bó yêu thương với dòng sông quê quen thuộc vừa là mạch kết nối, gợi niềm xúc động, sự đồng cảm sâu sắc với người đọc…

Rồi khi phiến sỏi nâu thả vào lòng sông dội về khô khốc thì nỗi đau đã thật sự như rang cả lồng ngực… Thuở bé, ta vẫn thường nghịch ngợm mà ném những viên sỏi xuống mặt hồ, lòng sông để thích thú được nghe nước lên tiếng “lỏm bỏm”… Bây giờ nguồn nuôi dưỡng tâm hồn vô tận ấy đã hết… để lại nỗi buồn và nỗi đau thật sâu…

Thế nhưng, mạch thơ không dừng ở đó. Vẫn còn một dòng chảy “trường cửu” trong lòng mỗi chúng ta đó là lòng thương nhớ con sông quê, tình quê… mãi dạt dào trong lòng mỗi người…

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng có nỗi đau và có cả tình yêu không bờ gắn với quê hương cuộc đời, riêng ở bài thơ này, ngoài những điều ấy, nó còn gợi lên cả những mất mát xa xôi, những con sông quê cứ bị cạn khô thì niềm nuôi dưỡng tâm hồn trong lành cũng sẽ cạn vơi dần… nên nỗi đau về Dòng sông chết cứ lan ra, vọng hoài…

1h 48 ngày 18.10.2016

Nỗi đau về “Dòng sông chết” cứ lan ra, vọng mãi… – Nguyễn Nho Thủy.

HÁT BÊN DÒNG SÔNG CHẾT

Nghiêng chiều sông chết ngẩn ngơ
Mơ về một thuở ngây thơ nước đầy
Cánh buồm lạc dấu chân mây
Bàn tay xoa ngực cát gầy nhói tim.

Hò ơ… văng vẳng nổi chìm
Bóng chim tăm cá biết tìm nơi đâu
Thả vào sông phiến sỏi nâu
Sững sờ tiếng vọng khô, sâu dội về.

Chốn xưa vẫn gió bộn bề
Sao dòng sông cũ tái tê không bờ
Chân còng chân cáy tuổi thơ
Lạc đâu trong ký ức mờ khói sương…

Ơi sông, ơi mẹ hiền thương
Tàn hơi kiệt nước vẫn trường cửu luôn
Tình quê như mạch suối nguồn
Mãi dào dạt, mãi trào tuôn ngọt ngào!

(TCSH329/07-2016)

HÁT BÊN DÒNG SÔNG CHẾT – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *