logo

“MẸ ƠI!” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: MỘT BÀI THƠ QUÝ HIẾM VỀ TÌNH MẪU TỬ

“Tác giả Nguyễn Ngọc Hưng…!
Bài thơ đã làm bao nhiêu trái tim xúc động!” (Cỏ Thơm)

Ai mà mẹ đã ra đi… Tuổi tác, mệnh trời, nghiệp lực… đã không cho phép mẹ ở lại bên mình trọn đời…!

Nhưng tại sao lại “còn một đôi đũa mồ côi”? Đôi đũa yên vị trên mâm là đôi đũa nhà thơ dành cho mẹ, tưởng nhớ mẹ. Đôi đũa “con cầm một đôi” trên tay kia mới thật sự là đôi mồ côi. Chính đôi đũa ấy mới giúp “con nuốt cho trôi chén buồn”.

Chén buồn là chén cơm, chén ngọc nhà trời, với nỗi đau vắng mẹ nó trở thành hạt lệ nuốt ngược vào lòng.

Khóc mẹ, nhớ thương mẹ mà tạo được bài thơ như “Mẹ ơi!” của Nguyễn Ngọc Hưng quả thuộc loại thơ hiếm. Đã là hiếm thì thực đáng quý, đáng trân trọng…!

“MẸ ƠI!” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: MỘT BÀI THƠ QUÝ HIẾM VỀ TÌNH MẪU TỬ – Nguyễn Đức Minh.

MẸ ƠI!

Thềm rêu thầm giữ dấu chân
Vách thầm giữ bóng
Chăn thầm giữ hơi
Chiều, con mắt lệ đầy vơi
Giọt dài giọt vắn
Mẹ ơi, khóc thầm…

Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa… con cầm một đôi
Còn một đôi đũa mồ côi
Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn…!

MẸ ƠI! – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *