logo

SỰ CHỊU ĐỰNG HÂN HOAN

Bữa ấy em qua nhà để lòng tôi nửa vui nửa buồn. Em thì chẳng hay đâu, tuổi xuân hơ hớ ở đâu cũng sẵn sàng “ban phát”. Những nụ cười tươi rói rạo rực cả đất trời, ngõ xóm. Những nụ cười chẳng cho riêng ai cả, chúng tràn ngập hạnh phúc lên mọi vật, mọi người được may mắn đón nhận. Nhưng em ơi, tôi cứ muốn nhận những nụ cười ấy cho riêng mình thôi, nên mới nửa vui nửa buồn, nửa sáng bừng lên nửa tối sầm lại và rồi nửa sáng kia cũng tối sầm theo, vì biết mình đã ngộ nhận. Số phận mình vốn chẳng may mắn gì:

“Bóng người chia nửa mặt tôi
Một bên tối, bên kia rồi tối luôn”

Từ bữa đó tôi vừa mong em qua nhà ban phát nụ cười vừa lo cho lỡ làng cũng từ đó mà ra:

“Đen không vui, trắng cũng buồn
Biết làm chi với nửa khuôn trăng này?”

Em ào qua đời tôi với những trận cười của tuổi xuân, nhưng với tôi chỉ là:

“Gượng cười – nửa miệng đắng cay
Một con mắt chẳng hẹn ngày sáng ra…”

Em ơi, “nguyệt thực” của tôi ơi! Em có hay không tôi đang âm thầm chịu đựng đau đớn của tình yêu đơn phương với em đây – “Sự chịu đựng trong hân hoan”

“Từ đêm nguyệt thực qua nhà
Vật vờ như thể có ma…ám mình!”

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

SỰ CHỊU ĐỰNG HÂN HOAN – Nhà thơ Thanh Tùng.

NGUYỆT THỰC

Bóng người chia nửa mặt tôi
Một bên tối, bên kia rồi tối luôn.

Đen không vui, trắng cũng buồn
Biết làm chi với nửa khuôn trăng này?

Gượng cười – nửa miệng đắng cay
Một con mắt chẳng hẹn ngày sáng ra…

Từ đêm nguyệt thực qua nhà
Vật vờ như thể có ma… ám mình!

08.12.2005

NGUYỆT THỰC – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *