logo

SỰ HUYỀN NHIỆM ĐƯỢC CẢM NHẬN TỪ TẤM LÒNG CHÂN THÀNH, KHIÊM NHƯỜNG VÀ TÌNH YÊU CUỘC SỐNG THIẾT THA

Chẳng còn bao lâu nữa là Tết đến, Anh – Nguyễn Ngọc Hưng – vẫn viết “Mặc khải cuối mùa đông” thì rất lạ! Nhưng sau cái “lạ” của tiêu đề, chậm rãi thâm nhập vào bài thơ ta sẽ dần thấy “quen” và thấp thoáng thấy chính mình với những suy tưởng thầm kín sâu xa trong đó.

“Bao dung, khắc nghiệt thường đan xen
Xin đừng vội khen
Cũng xin đừng báng bổ
Sự hào phóng vô tư của gió
Sự dè dặt chân thành của hương”

Sử dụng những cặp tính từ mang nghĩa đối lập nhau: “bao dung”/ “khắc nghiệt”, “khen”/ “báng bổ”, nhà thơ cố tình khắc hoạ những cung bậc của cuộc đời tưởng chừng như không thể tồn tại bên nhau nhưng lại vẫn “đan xen” với nhau. Ngay cả tự nhiên cũng mang những khác biệt, dẫu “gió” có “hào phóng vô tư” hay “hương” luôn “dè dặt chân thành” thì chúng cũng vẫn song hành bên nhau. Và chúng ta, chẳng có cách nào hơn là chấp nhận sự khác biệt, thậm chí đối lập của thế giới con người và tự nhiên.

Cũng như trong nhiều bài thơ khác, thế giới tâm linh của Nguyễn Ngọc Hưng trĩu nặng, ngay cách sử dụng từ láy “báng bổ” cũng cho ta cảm giác đó. Và thể hiện rõ hơn trong những câu thơ:

“Hồn nhiên đi qua cõi vô thường
Tỉ năm trước…
Tỉ năm sau…
Thầm lặng
Mây lạnh gieo mưa
Mặt trời gieo nắng
Chưa bao giờ nghĩ trái đất xanh!

Qui luật của tạo hoá: Như mây tụ lại làm mưa, như nắng do mặt trời sinh ra. Và qui luật thiên tạo ấy đã có từ “tỉ năm trước” và kéo dài cả “tỉ năm sau” vì đã “Hồn nhiên đi qua cõi vô thường” một cách âm thầm và lặng lẽ mà nào ai có biết cho chăng? Ấy vậy mà có người lại “Chưa bao giờ nghĩ trái đất xanh!”. Nếu nhìn từ vũ trụ, con người vẫn luôn khẳng định trái đất như một hành tinh xanh, nó bị bao phủ chủ yếu bởi màu xanh từ biển của các đại dương, có cả màu xanh của lá cây nữa. Màu xanh dương (của biển) đem lại cảm giác nhẹ nhàng, thanh bình và dịu mát. Màu xanh lá là biểu tượng của thiên nhiên hiền hoà với nhiều sắc thái đậm nhạt phong phú. Phải chăng, màu xanh còn thể hiện sự thư thái, tĩnh lặng, khoan thai của tâm hồn con người giữa muôn vàn sự xô bồ, thử thách của cuộc sống! Cho nên thực sự “trái đất xanh” là bài toán khó?

Vì thế, nhà thơ mong muốn:

“Tận đáy lòng những hạt giống mỏng manh
Tôi rắc lên mặt thế gian thành khẩn
Lời mặc khải
Cuối mùa đông số phận
Nhu nhú lộc xuân ấm áp mỉm cười…”

Người đi gieo “những hạt giống mỏng manh” lên mảnh đất “thế gian” bằng “tận đáy lòng” và sự “thành khẩn” của “số phận” là Nguyễn Ngọc Hưng. Cũng là anh đang gắng sức hi vọng, tin tưởng ngày mai tươi sáng: ” Nhu nhú lộc xuân ấm áp mỉm cười…” Bởi “lộc” ấy là chồi non, cành biếc, là sức sống mãnh liệt khi mùa xuân về.

Tấm lòng của Anh khiến tôi nhớ đến nhà thơ Thanh Hải, đã viết ngợi ca những con người ngày đêm góp sức tô thắm, làm đẹp cho đời:

“Mùa xuân người cầm súng
Lộc dắt đầy trên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ”

Sự màu nhiệm và huyền diệu của cuộc đời, phải chăng chỉ có thể cảm nhận được bởi tấm lòng chân thành, khiêm nhường và tình yêu quê hương đất nước thiết tha!

(Đến với bài thơ hay MẶC KHẢI CUỐI MÙA ĐÔNG của Nguyễn Ngọc Hưng)

Hà Nội đêm 20.01.2017
(Đưa ông Táo 23 tháng Chạp Bính Thân)

SỰ HUYỀN NHIỆM ĐƯỢC CẢM NHẬN TỪ TẤM LÒNG CHÂN THÀNH, KHIÊM NHƯỜNG VÀ TÌNH YÊU CUỘC SỐNG THIẾT THA – Hoàng Điệp.

MẶC KHẢI CUỐI MÙA ĐÔNG

Bao dung, khắc nghiệt thường đan xen
Đừng vội khen
Cũng xin đừng báng bổ
Sự hào phóng vô tư của gió
Sự dè dặt chân thành của hương

Hồn nhiên đi qua cõi vô thường
Tỉ năm trước…
Tỉ năm sau…
Thầm lặng
Mây lạnh gieo mưa
Mặt trời gieo nắng
Chưa bao giờ nghĩ trái đất xanh!

Tận đáy lòng những hạt giống mỏng manh
Tôi rắc lên mặt thế gian thành khẩn
Lời mặc khải
Cuối mùa đông số phận
Nhu nhú lộc xuân ấm áp mỉm cười…

MẶC KHẢI CUỐI MÙA ĐÔNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *