logo

SỰ THIÊN VỊ ĐÁNG YÊU

Quý đấng “tu my nam tử” quan tâm đến thơ mà không biết tự ái và nổi ghen khi liếc mắt qua “Đồng xuân” thì mới là chuyện lạ.

Trong lúc chúng ta chụm đầu vào bù khú với nhau, đẩy đưa tỵ nạnh từng cái “loong đền” thì ở một góc trời Quảng Ngãi có một người đã nhỏ to “rót” lời tán tỉnh ngọt ngào và đẹp đến nỗi “nửa nhân gian” khi lọt tai những lời thầm thĩ ấy dứt khoát phải gật đầu:

“Lúa đương thì con gái
Mơn mởn xanh ngát đồng
Trong veo tiếng chiền chiện
Như rót đầy khoảng không…”

Không ghen ư! Có họa là không biết yêu đương thì có…

Thử hỏi còn vuốt ve mơn trớn nào hơn, âu yếm nào hơn?

Khi “sóng sông” thì “dào dạt” mà “gió chưa chồng” đã “rạo rực” thế kia! Rồi thì còn “phơi” những “nắng vàng tơ lụa” …!!!

“Xô dào dạt sóng sông
Chao rập rờn sóng lúa
Rạo rực gió chưa chồng
Phơi nắng vàng tơ lụa”

Nguyễn Ngọc Hưng ơi! Nguyễn Ngọc Hưng ơi!

Thiên vị cũng vừa thôi. Trọng tài bóng đá dẫu có “bỏ nhỏ” một bên sân thì thế nào cũng tìm cách “lại phước” đầu kia cho dễ nhìn thiên hạ. Đằng này, nhà thơ đã dành hết điều đẹp đẽ, tươi mới, trong trẻo và ngọt ngào về “phía ấy” thì còn “cửa” nào cho “nửa nhân gian” “râu tóc” này …

“Đâu đây đòng ngậm sữa
Ngực áo quê phập phồng
Đồng xuân em và lúa
Thả hương vào mênh mông!”

Chỉ có một liên tưởng buộc lòng phải chấp nhận là khi nhà thơ dành sự ưu ái xếp “quê” vào nữ phái. Thôi cũng đành gật đầu bởi chúng ta vẫn quen hình dung quê hương như người Mẹ hiền bao dung. Gật đầu nhưng ấm ức khi mà “quê” của Nguyễn Ngọc Hưng thì trẻ đến “phập phồng” ngực áo…

“Đồng xuân” là một bức tranh đẹp phơi phới, bởi toàn bộ tình cảm nhà thơ chấm phá vào đấy bằng những nét vẽ mềm mại và tròn lẵn… Và – nhà thơ Quảng Ngãi đã làm được một điều mà từ nay “nửa nhân thế của yêu đương và xưng tụng” kia sẽ không còn “phân bì” nhau được nữa….

Quảng Nam ngày Valentine 2006

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

SỰ THIÊN VỊ ĐÁNG YÊU – TỪ TRÀ KIỆU.

ĐỒNG XUÂN

Lúa đương thì con gái
Mơn mởn xanh ngát đồng
Trong veo tiếng chiền chiện
Như rót đầy khoảng không…

Xô dào dạt sóng sông
Chao rập rờn sóng lúa
Rạo rực gió chưa chồng
Phơi nắng vàng tơ lụa.

Đâu đây đòng ngậm sữa
Ngực áo quê phập phồng
Đồng xuân em và lúa
Thả hương vào mênh mông!

ĐỒNG XUÂN – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *