logo

“TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU NHIỀU TRẮC TRỞ KHÓ KHĂN NHƯNG KẾT THÚC CÓ HẬU

“Tâm cảnh gửi tình xa” của Anh – nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng – là bài thơ mang nặng tâm trạng trăn trở, âu lo về hạnh phúc, bình yên của cuộc đời.

“Hình như cũng độ này năm trước
Chẳng biết vì sao
Không thể nào hiểu được
Tự dưng tôi hát à ơi…”

Sử dụng tổ hợp “hình như” mở đầu bài thơ là sự phỏng đoán, hồ nghi của bản thân nhà thơ về những điều rất khó lí giải: “chẳng biết”, “không thể nào”, “tự dưng” mà mình lại có tâm trạng:

“Trộn lẫn lo âu cảm thông và mong ước
Bình yên cho em không chỉ nhất thời”

Đó là sự suy nghĩ dựa trên trực cảm về “em”. Chỉ trong một câu thơ chín chữ thôi mà tác giả đã dùng đến ba động từ diễn tả với mức độ cao: “âu lo”, “cảm thông”, “mong ước”, tất cả lại “trộn lẫn” vào nhau để “Bình yên cho em không phải nhất thời”!

Khoan hãy suy luận về “em” nào đó. Chúng ta chỉ biết rằng sự bình yên của “em” là quan trọng, là mối bận tâm duy nhất lúc này. Mà sự yên ổn ấy chẳng phải trong khoảnh khắc, trong thời gian ngắn ngủi. Ngay khổ thơ đầu đã gợi cho người đọc những dự cảm không lành về cuộc đời của một người phụ nữ.

“Có phải trùng hợp ngẫu nhiên
Hay lời khấn nguyện xưa cảm động đất trời
0 giờ đêm qua tôi nhặt được từ giấc mơ nho nhỏ”

Vẫn theo dòng suy tưởng chưa có lời giải ấy, nhà thơ lại tiếp tục tự hỏi mình: Liệu thời gian năm trước và năm nay là sự “trùng hợp ngẫu nhiên” hay bởi thâm tâm nhà thơ vẫn luôn đau đáu niềm “khấn nguyện xưa” cầu mong cho em có cuộc sống bình an khiến đất trời cũng cảm động? Và đã “nhặt được” cả “giấc mơ nho nhỏ”. Giấc mơ đã hé mở:

“Bức tranh kể về một khu rừng với sấm chớp giăng giăng thác đổ ầm ào cây cối oằn oại ngả nghiêng trong lạnh lùng mưa gió
Tưởng không thể tìm được chút hơi ấm nào trong hoàn cảnh đó
Rất may tôi đã nghĩ nhầm!”

Chúng ta như đang được xem những cảnh quay trong một khu rừng có mưa bão sấm chớp giăng giăng, gió giật tứ bề, tiếng thác đổ “ầm ào” và cây cối phải oằn mình nghiêng ngả trong mưa lạnh triền miên. Tưởng rằng mọi sự sống chẳng thể nào tồn tại! Nhưng, may thay:

“Mặc gió giật mưa tuôn cây cối giập bầm
Cả khu rừng rách nát tả tơi như đến ngày tận thế
Tôi đã thấy
Và tôi đã vui mừng ứa lệ
Trong một hốc cây kia có một gia đình chim âm thầm lặng lẽ
Làm nên một phép nhiệm màu
Cả nhà âu yếm vỗ về nhau.”

Đúng là “phép nhiệm màu” vì vẫn có sự sống trong khu rừng bị tàn phá nặng nề kia. Vẫn có niềm hạnh phúc giản đơn của “gia đình chim âm thầm lẵng lẽ”. Sự sống sót ấy đã làm cảm động tất cả, khiến phải “vui mừng ứa lệ” cùng thi nhân!

Như vậy, khổ hai và khổ ba của bài thơ đã vẽ hoàn chỉnh bức tranh khu rừng sau cơn mưa bão. Bão của tự nhiên hay bão của cuộc đời đều để lại những đau thương mất mát. Đó cũng là qui luật bình thường của tạo hoá mà thôi!

“Đâu dễ cười trong khắc nghiệt khổ đau
Nhưng à ơi, cũng xin đừng ai vội khóc
Cuộc sống đầy trắc trở truân chuyên cuộc sống đầy gian nan khó nhọc…”

Có nhà văn đã từng viết “Tấn trò đời”, bởi đời là chuỗi những bi kịch nối tiếp nhau. Nhưng có hạnh phúc nào lại đến dễ dàng mà không phải trả giá bằng những đau thương, va vấp và kể cả mất mát? Có cuộc sống nào luôn phẳng lặng soi gương? Những triết lí về cuộc sống đó có ai chưa từng trải qua? Vì thế nhà thơ nhắn gửi:

“Không đánh mất niềm tin
Qua đêm tối mặt trời lại mọc
Chẳng thiếu đâu em, những quà tặng tâm hồn”

Nhắn gửi đến “em” dường như tác giả cũng tự động viên mình và truyền sự lạc quan đến mọi người.

“Từng vượt qua bát ngát đại dương với triền miên sóng dập bão dồn
Em đã tìm ra một góc thiên đường thu nhỏ
Một gia đình biết keo sơn gắn bó
Còn sợ chi những lớt phớt bão giông rơi ngoài bộ nhớ
Khi ngọn lửa ân tình luôn sưởi ấm bên trong.”

Một khi con người đã có “ngọn lửa ân tình” – một thứ năng lượng siêu việt “sưởi ấm bên trong” thì ngay cả những hiện tượng thiên nhiên vốn khắc nghiệt, vô tình cũng không còn đáng sợ nữa mà trở nên “có tâm”, “có lòng”, được “người hóa” thần tình qua cảm nhận và cách chơi chữ của nhà thơ:

“Giông bão có tâm
Biển cả có lòng
Tâm bão dữ dội vô song lòng biển cả lại sâu thăm thẳm”

Ở khổ thơ cuối này, nhà thơ tiếp tục sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ “tổ ấm”, “giông bão”, “biển cả” để khắc họa về hạnh phúc gia đình, về nghị lực, bản lĩnh vượt qua bao trở ngại, chông gai trên đường đời để cập bến bờ “keo sơn gắn bó”, bất chấp những thách thức cam go, tai họa bất ngờ luôn rình rập, nhờ vào sự hỗ trợ, soi dẫn của “ngọn lửa ân tình” vẫn đêm ngày thắp sáng “bên trong”. Hơn thế nữa, nhà thơ còn thiết tha mong mỏi gửi đến “tình xa” một “tâm cảnh” trên cả tuyệt vời:

“Gió nhẹ – mây êm – nắng đẹp – trời trong
Muốn lặng lẽ tặng em và tổ ấm yêu thương “bức tranh bình yên” này lắm lắm
Không thể nén mình tôi lại hát
À ơi…”

Trong sáu khổ thơ, trừ khổ hai, khổ ba chủ yếu là sử dụng bút pháp tả thực vẽ lại bức tranh trong mơ và khổ năm như một lời nhắn gửi yêu thương, ba khổ thơ còn lại, tác giả đều lặp lại hư từ “à ơi” khiến cho ta cảm nhận bài thơ vừa như một bức thư tâm tình lại mang âm hưởng của những làn điệu hát ru truyền thống dân tộc.

Bài thơ không chỉ gửi đến độc giả một bức tranh về thực trạng, qui luật đời sống mà có tới ba bức tranh đa chiều, đa sắc đan xen: bức tranh thiên nhiên bị tàn phá, bức tranh nghị lực vượt khó và bức tranh tâm trạng “bình yên” cho em và mọi người “không chỉ là nhất thời”.

Lời ru “à ơi” êm đềm, tha thiết gửi gắm khát vọng sống đẹp trong bài thơ khiến tôi liên tưởng đến những lời đồng dao sâu đằm tâm cảm:

“À ơi ời…à ơi…
Con chim bay lưng trời còn có tông có tổ
Con cá lội giữa dòng nước vẫn có lỗ có hang
Trên đời có Tổ quốc giang san…”

Có phải Nguyễn Ngọc Hưng còn thả hồn đến những giấc mơ lớn hơn, đẹp hơn?

Hà Nội 15/6/2017

“TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU NHIỀU TRẮC TRỞ KHÓ KHĂN NHƯNG KẾT THÚC CÓ HẬU – HOÀNG ĐIỆP.

TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA

Hình như cũng độ này năm trước
Chẳng biết vì sao
Không thể nào hiểu được
Tự dưng tôi hát à ơi…
Trộn lẫn lo âu cảm thông và mong ước
Bình yên cho em không chỉ nhất thời.

Có phải trùng hợp ngẫu nhiên
Hay lời khấn nguyện xưa cảm động đất trời
0 giờ đêm qua tôi nhặt được từ giấc mơ nho nhỏ
Bức tranh kể về một khu rừng với sấm chớp giăng giăng thác đổ ầm ào cây cối oằn oại ngả nghiêng trong lạnh lùng mưa gió
Tưởng không thể tìm được chút hơi ấm nào trong hoàn cảnh đó
Rất may tôi đã nghĩ nhầm!

Mặc gió giật mưa tuôn cây cối giập bầm
Cả khu rừng rách nát tả tơi như đến ngày tận thế
Tôi đã thấy
Và tôi đã vui mừng ứa lệ
Trong một hốc cây kia có một gia đình chim âm thầm lặng lẽ
Làm nên một phép nhiệm màu
Cả nhà âu yếm vỗ về nhau.

Đâu dễ cười trong khắc nghiệt khổ đau
Nhưng à ơi, cũng xin đừng ai vội khóc
Cuộc sống đầy trắc trở truân chuyên cuộc sống đầy gian nan khó nhọc
Không đánh mất niềm tin
Qua đêm tối mặt trời lại mọc
Chẳng thiếu đâu em, những quà tặng tâm hồn.

Từng vượt qua bát ngát đại dương với triền miên sóng dập bão dồn
Em đã tìm ra một góc thiên đường thu nhỏ
Một tổ chim với đầy đủ trí khôn
Một gia đình biết keo sơn gắn bó
Còn sợ chi những lớt phớt bão giông rơi ngoài bộ nhớ
Khi ngọn lửa ân tình luôn sưởi ấm bên trong.

Giông bão có tâm
Biển cả có lòng
Tâm bão dữ dội vô song lòng biển cả lại sâu thăm thẳm
Gió nhẹ – mây êm – nắng đẹp – trời trong
Muốn lặng lẽ tặng em và tổ ấm yêu thương “bức tranh bình yên” này lắm lắm
Không thể nén mình tôi lại hát
À ơi…

TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *