logo

“Tầm xuân” của Nguyễn Ngọc Hưng: Bên rào hoa vẫn nở…

Nguyễn Ngọc Hưng sinh năm 1960, quê xã Hành Thịnh, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Anh là tác giả của hàng chục tập thơ tình, thơ thiếu nhi đã được xuất bản, được đánh giá là một người biết “vịn câu thơ đứng dậy, để sống một cách tử tế”.

Cuối năm 1982 Nguyễn Ngọc Hưng tốt nghiệp thủ khoa Trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn, được phân công về thực tập tại một trường trung học phổ thông thì bất ngờ lâm bệnh, phải bỏ việc. Sau nhiều năm tháng chiến đấu với bệnh tật và vượt lên số phận của mình bằng những câu thơ, anh đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2009.

Tầm xuân là một trong những bài thơ hay của Nguyễn Ngọc Hưng. Chỉ với 6 câu lục bát được cách điệu bằng cách ngắt dòng 4 – 4, 1 – 1 – 4 ở câu 4 và câu 5, nhà thơ đã chuyển tải đến người đọc những cảm xúc đẹp của một mối tình đẹp giữa hai người bạn láng giềng: “Vội vàng gửi nhớ trao thương/ Anh đi về phía chiến trường xa xa”. Chiến trường xa xa ấy, là cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới vào cuối những năm 70 của thế kỷ trước, khi những lứa thanh niên ngày ấy đang sống trong những năm tháng đầy dẫy khó khăn của giai đoạn hàn gắn vết thương chiến tranh. Những tình cảm “gởi nhớ trao thương” lại phải diễn ra “vội vàng” bởi “chiến trường xa…” đang thúc giục. Cái hình ảnh, tứ thơ “Tầm xuân vẫn đứng bên nhà/ Rưng rưng mắt tím/ Thật thà môi xanh…” khiến ta liên tưởng “Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc” trong ca dao xưa, mà người yêu chờ đợi muộn mằn đã phải “Bây giờ em đã có chồng”. Song tầm xuân của hôm nay lại khác, mỏi mòn trông đợi đến độ “Rưng rưng mắt tím/ Thiệt thà môi xanh…”. Cái màu tím, xanh ấy là cái màu tiêu biểu của hoa tầm xuân. Loài hoa ấy cũng thường nở với mùa xuân, giống như hoa hồng, nhưng thân leo, ở thôn quê thường trồng làm hàng rào. Hoa có nhiều màu: hồng, hồng nhạt, trắng, tím…, dáng nhỏ nhắn, mảnh mai như hình ảnh người con gái. Vẻ mảnh mai và màu sắc của hoa, qua hai câu thơ đã làm bật lên những mòn mỏi trông đợi của người con gái khi có chồng/ người yêu đang ở chiến trường xa, song lại không hề bi lụy. Giống như cuộc đời của Nguyễn Ngọc Hưng. Căn bệnh co rút toàn thân đã khiến anh mang danh là “nhà thơ viết nằm” nhưng thơ anh lại không hề bi quan, yếm thế. Vẫn cứ ngời lên những lạc quan mong đợi.

“Mất?/ Còn?/ Sau cuộc chiến tranh” là điều hiển nhiên, rõ ràng. Câu thơ với hai từ nhấn mạnh, kèm với dấu chấm hỏi như đau đáu, trăn trở song cũng thật nhẹ nhàng, sẵn sàng đón nhận… Em vẫn đợi anh hay cái hàng rào, nở đầy hoa tầm xuân trong những dịp xuân về tết đến? Cái tình của hoa là vậy, thì lẽ nào em – người con gái ấy lại có thể hững hờ để rồi than phận như ca dao: “Bây giờ em đã có chồng/ Như chim vào lồng như cá cá cắn câu…”. Tầm xuân và “em” của Nguyễn Ngọc Hưng thủy chung và lạc quan hơn với hình ảnh tuyệt đẹp “Dịu dàng em vẫn đợi anh… bên rào”. Câu thơ như những bông hoa tầm xuân chợt rộ nở bên rào, trong gió nhẹ và nắng ấm của mùa xuân.

“Tầm xuân” của Nguyễn Ngọc Hưng: Bên rào hoa vẫn nở… – TRẦN HOÀNG VY.

TẦM XUÂN

Vội vàng gởi nhớ trao thương
Anh đi về phía chiến trường xa xa
Tầm xuân ở lại quê nhà
Rưng rưng mắt tím
Thiệt thà môi xanh…

Mất?
Còn?
Sau cuộc chiến tranh
Dịu dàng em vẫn đợi anh… bên rào!

TẦM XUÂN – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *