logo

Thần thái trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng

NGẮM

Em ngắm hoa hồng tôi ngắm em
Hương hoa hương tóc phả lặng im
Hoa hồng không nói em không nói
Chỉ trái tim tôi rộn nỗi niềm!

Nguyễn Ngọc Hưng.

“Họa hổ họa bì nan họa cốt”. Cái khó nhất trong nghệ thuật là thổi hồn vào trong tác phẩm. Cũng như khi vẽ cọp ta không thể đưa vào tiếng gầm hay ánh mắt kính nể của muôn thú đối với chúa sơn lâm. Thơ cũng vậy, thần thái của tác giả khó có thể thể hiện. Nên khi đọc thơ, tôi thường ít quan tâm đến thân thế tác giả mà chỉ đặt mình vào chủ thể trong thơ để hình dung và đón nhận cảm xúc. Tuy nhiên, khi đọc bài thơ “Ngắm” trên, ý đầu tiên tôi phải thốt lên là “anh Hưng đây mà”. Thần thái, hoàn cảnh và cả nhân sinh quan của anh không lẫn vào đâu được!

Chủ thể trong bài có hoàn cảnh khá bế tắc. Khi mà em đã quay mặt đi “em ngắm hoa hồng” và hương hoa cuộc đời không với tới “tỏa lặng im”. Tuy nhiên ta hoàn toàn không thấy sự bi lụy hay ta thán số phận, thay vào đó là sự chủ động lạc quan. Em không nhìn ta thì ta vẫn nhìn em đẹp hơn cả hoa hồng. Hương hoa không tới được thì đã sao, ta cứ “rộn nỗi niềm”.

Đó chính là Hưng, người bạn, người anh mà tôi vẫn hình dung ra. Nhân tình không chung hướng nhìn với ta chứ gì, thì đã sao!!! Ta vẫn cứ xem nhân tình đẹp hơn cả loài hoa số phận. Hương hoa cuộc đời này ta không thể với tới thì cũng có hề chi!!! Ta vẫn rộn nỗi niềm lo lắng và chung hòa cùng cuộc sống… Hưng chính là thế đó!!! Thần thái yêu đời lạc quan, nghị lực phi thường luôn tiềm ẩn. Cám ơn anh đã hào hoa trãi lòng qua “Ngắm” để em có dịp chiêm ngưỡng.

Riêng tôi luôn nghĩ rằng: Ông trời luôn công bằng, không triệt đường sống của ai bao giờ. Nên tôi rất vui khi nghe anh sắp có một chuyến đi quan trọng sau bao năm dài, âu cũng là sự tưởng thưởng cho nghị lực. Thay mặt cho những người yêu mến anh, em xin chúc cho anh có chuyến đi an lành, hy vọng đây là khởi sự đầu cho những chuyến đi tiếp theo hòa nhập vào cuộc sống…

Lần nữa xin cám ơn và mến chúc anh mạnh khoẻ!

______________
*
“Hoa tỏa huơng và em ngắm hoa. Tôi và em cùng im lặng, cùng ngắm một chủ thể của riêng mình. Trong cõi im lặng ấy, phải chăng hương hoa đã nói thay lời, để trái tim tôi cất lên lời muốn nói, và để cho em, em đã đón nhận những lời không nói của tôi trong mùi hương bay thoảng nhẹ. Dù cho mai ngày có xa nhau, dù không thắng nổi bản ngã của mình, mùi hương hoa hồng vẫn mãi còn vương vấn…

Thơ của Ngọc Hưng Nguyễn là vậy, mảnh như tơ trời mà mang sức nóng của mặt trời thiêu đốt, để cho tôi cháy rụi mỗi lần đọc thơ anh.

Trân trọng.”
(Oanh Tran Ngoc)

Tp. Hồ Chí Minh ngày 25.02.2017

Thần thái trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng – Lê Hữu Trọng.

NGẮM

Em ngắm hoa hồng tôi ngắm em
Hương hoa hương tóc phả lặng im
Hoa hồng không nói em không nói
Chỉ trái tim tôi rộn nỗi niềm!

NGẮM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *