logo

“THAO THỨC NGHIÊNG ĐÊM” của Nguyễn Ngọc Hưng: CHÚT SÁNG THẦM GIEO HY VỌNG TRONG ĐÊM

Cầm tập thơ mới “Bài ca con dế lửa” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng trên tay mà lòng tôi thì vẫn đắm trong những câu thơ may mắn được đọc từ năm 2005, trong tập “Từ khi có phượng”. Những câu thơ mà tôi nhớ nhớ quên quên, nhưng khi nhớ lại thì lòng cứ rưng rưng rất đỗi:

“Ở phía không anh mà em hạnh phúc
Nỗi nhớ này xin nguyện hóa vầng trăng”

Theo dòng cảm xúc ấy, tôi chạm vào bài thơ “Thao thức nghiêng đêm” khi nỗi đau của anh Nguyễn Ngọc Hưng cũng âm âm vọng theo từng câu chữ mà tìm về. Với một người như anh, hẳn có quá nhiều nỗi đau cả về thể xác lẫn tâm hồn từng ngày từng ngày len lỏi dần vào sâu, vào sâu thêm nữa… Nhưng có lẽ, xót xa đến tận cùng là ký ức mong manh, là sợi chỉ xanh tình yêu đã bị biến cố định mệnh vô tình cắt đi. Để rồi, khi những ngày cuối năm, người ta quây quần bên vợ con, người yêu, nhà thơ đất Chợ Chùa lại nhìn ra khung cửa nhỏ, nhờ ký ức dẫn lối về với miền yêu nên thơ trong tâm tưởng. Nhưng tiếng vọng lại cũng là nỗi đau âm ĩ trong một vùng mờ mờ nhòa nhạt.

“Thao tức buồn nghiêng đêm cuối năm
Chênh một khoảng trời thương nhớ cũ
Em như quả chín trái mùa
Tôi là hạt xanh lỡ vụ
Ngọn gió nào thổi lệch lời xuân?”

Hình tượng nên một nỗi đau thẳm sâu trong tâm thức thành những câu chữ có hồn không phải bất cứ nhà thơ, nhà văn nào cũng làm được. Biết là xót xa đấy, là vết cắt không thể nào liền lại đấy, nhưng nói ra được và nói ra bằng chính tiếng nói của mình thì rất khó. Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã biến cái khó ấy thành con đường dẫn cảm xúc của mình đến với người đọc. Và, khi đó, nỗi đau của thi sĩ đã lan vào tận hồn người đọc trong niềm xúc cảm chung… Đó đã là một thành công của thơ.

Tôi cứ thấy khóe mắt mình cay cay khi chạm đi chạm lại vào hình ảnh “nửa bàn chân” mà nhà thơ khéo léo diễn tả bằng cả tâm khảm của mình. Một hình ảnh không mới nói về sự khắc nghiệt của thời gian, của cơ hội, của định mệnh… Nhưng trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng, lại càng đau đáu hơn. Định mệnh đã cướp đi của nhà thơ những cái tưởng đã chừng như nằm trong lòng bàn tay. Có thể khoảng cách ấy nhỏ hơn “nửa bàn chân” nữa cơ. Hạnh phúc – bất hạnh, niềm vui – nỗi đau dồn dập, triền miên đến với nhà thơ vừa thảng thốt bất ngờ vừa dai dẳng nghiệt ngã. Và, nhìn riêng ở bình diện tình yêu, khoảng cách ấy tuy về mặt vật lý là nhỏ, nhưng quá đủ để trái tim nhà thơ phải suốt đời rỉ máu. Mệnh trời như ngọn gió lách qua khoảng cách nửa bàn chân, để rồi người thanh niên ngày ấy giờ vẫn mãi xanh, xanh mà lại thấy cả đất trời một màu tím rịm…:

“Tôi vẫn xanh
Xanh như mắt chiều lưu lạc
Nhìn đâu cũng tím rịm chân trời…”

Ai cũng mong mình có được một tình yêu trọn vẹn để vun xây những hạnh phúc, dù đơn sơ, dù bình thường nhất. Nhưng ở bài “Thao thức nghiêng đêm” cũng như nhiều bài thơ khác của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng, ta nhận ra hạnh phúc ấy ngày càng xa tầm tay với. Xót xa hơn, mắt có thể nhìn hạnh phúc ấy đang tiến về phía mình, tai có thể nghe tiếng yêu thương vỗ về bên đời. Bỗng như tia chớp, kéo thực tế trôi về phía ảo mộng. Hạnh phúc thành hoài vọng, thậm chí là ảo vọng:

“Hạnh phúc thơm lên
Nỗi đau nảy mầm xanh xuống
Mặt tháng ngày cỏ mọc lặng im”

Hình tượng hóa sự bất trắc của hạnh phúc trong cuộc đời đầy giông tố của mình như một khu vườn tự nhiên, nhà thơ đã rất dụng công trong suy tư và cũng đã đưa được người đọc trôi theo về phía suy cảm ấy của mình. Hạnh phúc ấy như mùi thơm của hương hoa trong vườn vừa mới tỏa ban đầu. Bất chợt gió mưa ào ào quật ngã, hương thơm theo đó mà tan đi. Còn lại trên mặt đất, sau bão giông, nỗi đau nảy mầm nhanh như cỏ như cây không hương không sắc. Người qua vườn chưa kịp khen một loài hương quyến rũ thì đã phải chạnh lòng trước hoang vu im ắng của khu vườn đầy cỏ dại. Dù cỏ có xanh, nhưng cỏ dường như lại vô hương vô vị quá… Nỗi đau của nhà thơ về hạnh phúc của mình cũng vậy. Trong im lặng, càng tăng lên gấp bội. Người đời nhìn vào, chỉ thấy một sự mênh mông im lặng, cũng đã nghe lành lạnh rồi. Nào hay trong đáy hồn Nguyễn Ngọc Hưng, sóng gió vẫn mạnh mẽ đánh đảo từng ngày, từng giờ, về những niềm đau riêng…

Rồi ở đoạn cuối bài thơ, sau những thao thức, sau những kiếm tìm, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng lại trở về với thực tế, với một câu hỏi mà tôi nghĩ đã cháy lòng anh từ mấy chục năm rồi:

“Hư ảo em cuối cuộc kiếm tìm
Lại bắt đầu trong tôi rõ nét
Thao thức nghiêng đêm
Lẻ loi một vì sao xẹt
Chút sáng thầm
Có đến được tay em?”

Cứ miên man dẫn dụ hồn mình trong nỗi đau, trong những mảnh vỡ hạnh phúc còn sót lại luôn nắm chặt ở bàn tay tứa máu theo thời gian, để rồi chợt nhìn ra phũ phàng thực tế. Chút hi vọng, chút nhớ nhung, tình yêu của mình với em cũng như ngôi sao băng xẹt qua bầu trời mênh mông, không để lại dấu vết gì cả… Liệu em có thấy, có nghe và có hiểu cho chăng??? Hy vọng đã tiệm cận với vô vọng. Thực tế lại trở về đúng với vai trò nghiệt ngã của nó, là rút cái thang dưới chân người nghệ sỹ đang phiêu bạt để mong thoát khỏi nỗi đau trần thế. Nhưng biết làm sao được. Định số không buông tay.
Đành nuôi mình, dìu mình trở về và chờ một đêm thao thức khác…

Đọc lại một lần nữa bài thơ “Thao thức nghiêng đêm” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng để mà nhấm nháp cái dư vị đớn đau của trần thế này đi qua từng phận người. Để rồi, hy vọng một chút ánh sáng hạnh phúc, bình yên sẽ lóe lên trong đời của họ. Dẫu biết rằng, niềm tin, hy vọng đôi lúc cũng chỉ là một thứ vũ khí thắng lợi tinh thần, một thứ mờ tỏ trăng sao mà thực tế cuộc đời như giông bão triền miên trên mênh mông sông dài biển rộng đâu phải lúc nào cũng dễ dàng khoa bước vượt qua. Nhưng, tôi vẫn tin, những câu thơ của Nguyễn Ngọc Hưng đã gieo, đang gieo và sẽ còn gieo những mầm xanh vào cuộc đời này, không phải mầm chán nản, khổ đau mà là mầm nhân ái, bao dung, hy vọng…

“THAO THỨC NGHIÊNG ĐÊM” của Nguyễn Ngọc Hưng: CHÚT SÁNG THẦM GIEO HY VỌNG TRONG ĐÊM – Nguyễn Thành Giang.

THAO THỨC NGHIÊNG ĐÊM

Thao tức buồn nghiêng đêm cuối năm
Chênh một khoảng trời thương nhớ cũ
Em như quả chín trái mùa
Tôi là hạt xanh lỡ vụ
Ngọn gió nào thổi lệch lời xuân?

Ngọn gió nào lách nửa bàn chân
Dẫn dụ hương em về hướng khác
Tôi vẫn xanh
Xanh như mắt chiều lưu lạc
Nhìn đâu cũng tím rịm chân trời…

Chậm nửa bàn chân
Ngỡ chỉ trễ một thời
Nào ai hay một đời khóc muộn
Hạnh phúc thơm lên
Nỗi đau nảy mầm xanh xuống
Mặt tháng ngày cỏ mọc lặng im.

Hư ảo em cuối cuộc kiếm tìm
Lại bắt đầu trong tôi rõ nét
Thao thức nghiêng đêm
Lẻ loi một vì sao xẹt
Chút sáng thầm
Có đến được tay em?

THAO THỨC NGHIÊNG ĐÊM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *