logo

TIẾNG CHUÔNG THỨC TỈNH

Sách xưa khó kiếm – Đồ cổ khó tìm. Nhưng mà, vợ cũ lại “thường”. Riêng với Nguyễn Ngọc Hưng – em – mỗi ngày lại mới, ngày ngày mới”:

“Với tôi em chưa bao giờ xưa cũ”

Câu thơ mở đầu, nhỏ nhẹ như một lời tâm sự nhưng xác tín mạnh mẽ. “Xưa” là “chất”, cái bên trong nhuần nhụy – “cũ” là “hình”, cái bên ngoài phơi phới. Từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài, từ trong lớp lớp tầng tầng sâu thẳm đến môi mắt, nụ cười, em bao giờ cũng tinh nguyên, tươi rói sắc màu, dù là:

“… Khuôn mặt tháng năm chi chít vết hằn
Toà thiên nhiên có hoa tàn lá rũ”

Tháng năm, nước chảy đá mòn, thời gian nhuốm bụi trần, ghi lại không phải “một” mà “chi chít vết hằn” lên khuôn mặt em – những vết hằn của bộn bề lo toan, của nhọc nhằn mưa nắng. Ôi cái thuở nào đó xa xôi, em má hồng môi tươi, “nuôi tình” như “nuôi tóc”… Còn hôm nay, em không còn “chút” thời gian nào để cài lược soi gương, để tô son điểm phấn … Con cái ôm ngang lưng, áo cơm oằn trên vai… Cái “toà thiên nhiên” bốn mùa xanh lá bây giờ còn lại “hoa tàn lá rũ”… Nhưng dù thế nào đi nữa thì Nguyễn Ngọc Hưng vẫn sắt son gắn bó:

“Gốc địa đàng vẫn mơn mởn trái trăng”

Hạnh phúc ở đâu đây? Thiên đường đâu chẳng thấy! Thế gian thường tình đuổi hình bắt bóng, chỉ có anh nhận chân chốn thiên đường của mình mãi hoài “mơn mởn trái trăng” để ru mình năm tháng ngủ quên dưới gốc địa đàng. Không, anh không tự huyễn hoặc chính mình, không mộng mơ mà phơi lòng chân thật với tất cả sự thông cảm sẻ chia.

“Dầm trong mưa, dãi trong nắng nhọc nhằn
Em cổ tích nhưng không hề phế tích
Như đứa trẻ thơ luôn nói cười tinh nghịch
Chưa bao giờ tôi tịch mịch bên em”

Em “cổ tích” thường là không “model”, không mẫu mã hiện đại, không thời thượng nhưng vô cùng quen thuộc – Cái quen thuộc của “chuyện cổ” mà mỗi lần đọc lại, ta vẫn thấy mới, vẫn cảm nhận ra nhiều ý vị theo năm tháng chất chồng. Cho nên “cổ tích” mà không hề “phế tích”. Đặc biệt, mưa nắng nhọc nhằn vẫn không thể xóa nhòa dấu tích “trẻ thơ”, không làm mất đi một “hồn giấy mới” – Em luôn nói cười tinh nghịch để:

“Chưa bao giờ tôi tịch mịch bên em”

Và nầy, em yêu – cô bé “lọ lem” của “cổ tích” xa xưa, xin hãy chớ buồn. Một lần nữa Nguyễn ngọc Hưng lại tự khẳng định lòng mình, khẳng định một quan điểm tình yêu:

“Tình yêu đẹp đâu chỉ vì nhan sắc
Nghiêng bóng hạ huyền ngả qua vòm mắt
Trong lòng tôi em chưa khuyết bao giờ”

Tình yêu không hẳn là vời vợi trăng sao, là mây ngàn, nắng nhạt… Trong một chừng mực nào đó, Nguyễn Ngọc Hưng đã “định nghĩa” được tình yêu, đã lý giải mối quan hệ yêu thương …

Không, tình yêu không chỉ vì nhan sắc, vì môi mắt. Tình yêu phải là sự đồng cảm từ bên trong “cái” sâu thẳm nên “vầng-trăng-em” – “Nghiêng bóng hạ huyền” vẫn chưa một lần hao khuyết.

Thời gian qua đi, em không còn một thuở xuân thì, không còn “hoa lá non tơ” mà “đằm thắm hóa thân thành quả chín” – Quả chín của địa đàng, của một trời bao dung, quả chín của một biển tình đằm thắm, của một miền hoan ca để anh trở về mơ giấc yêu thương.

“Đườm đượm hương thơm mọi tầng sâu kín
Chưa bao giờ em nhạt nhẽo trong tôi”

Như cách lột tả hoa sen: nhị vàng – bông trắng – lá xanh, Nguyễn Ngọc Hưng đã khai mở, đã “lột trần” cái “cõi” em sâu kín, cũng như dám phơi bày một toà thiên nhiên lồ lộ “hoa tàn lá rũ” với tất cả tự hào mà yêu dấu. Em ở đó, chưa bao giờ “nhạt nhẽo trong tôi” bởi vì em biết vỗ về khi ta đau khổ, dịu dàng khi ta chán nản, tươi cười khi ta nhọc mệt, sẻ chia khi ta lo toan … Cái “tâm” của em, đã “để gió cuốn trôi” … bao la như đại dương, từ hòa như lòng mẹ, ngọt ngào như vần thơ, tươi mát như ý nhạc … Cái “tâm” – “đườm đượm hương thơm mọi tầng sâu kín” cho nên em là duy nhất, là “triều ngự cõi tôi”…

Nguyễn Ngọc Hưng đã trãi lòng chân thật cho em và cho cả chúng ta. Trong thời đại mà người ta “thay tình như thay áo” đổi vợ đổi chồng như đổi món ăn, cái thời mà đơn xin “chia tay” chất chồng ở các toà án ly hôn … bài thơ là tiếng gọi quay về, là tiếng chuông thức tỉnh đam mê, tiếng chuông khơi dậy cái nghĩa tình phu thê thắm đượm keo sơn như gọi mời thuở ấy xa xưa:

“Ta về ta tắm ao ta
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”

Đêm Cam Ranh, ngày 20 tháng 07 năm 2003

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

TIẾNG CHUÔNG THỨC TỈNH – Nhà thơ Vĩnh Phúc.

CHƯA BAO GIỜ XƯA CŨ

Với tôi em chưa bao giờ xưa cũ
Dù khuôn mặt tháng năm chi chít vết hằn
Toà thiên nhiên có hoa tàn lá rũ
Gốc địa đàng vẫn mơn mởn trái trăng…

Dầm trong mưa, dãi trong nắng nhọc nhằn
Em cổ tích nhưng không hề phế tích
Như đứa trẻ thơ luôn nói cười tinh nghịch
Chưa bao giờ tôi tịch mịch bên em.

Xin chớ buồn ơi cô bé Lọ Lem
Tình yêu đẹp đâu chỉ vì nhan sắc
Nghiêng bóng hạ huyền ngả qua vòm mắt
Trong lòng tôi em chưa khuyết bao giờ.

Dẫu không còn vẻ hoa lá non tơ
Em đằm thắm hóa thân thành quả chín
Đườm đượm hương thơm mọi tầng sâu kín
Chưa bao giờ em nhạt nhẽo trong tôi.

Hơn cả nữ hoàng – Không sợ mất ngôi
Triều ngự cõi tôi em là duy nhất
Thiệt như đất tôi trải lòng chân thật
Sao mặt trăng em cứ nghi ngại tỏ mờ?

CHƯA BAO GIỜ XƯA CŨ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *