logo

“TIẾNG DẾ THA PHƯƠNG”: Khúc hát người xa quê gửi về cố lý

Chú Nguyễn Ngọc Hưng ơi,

Con thích bài “TIẾNG DẾ THA PHƯƠNG” quá, có phải vì con cũng đang tha phương không nhỉ, chắc là vậy nên mới bắt gặp mình trong thân dế nhọc nhằn. Con là con dế nhỏ ấy, dế cứ bay đi muôn ngả, bỏ ngọn cỏ ở nhà một mình với bơ vơ…

Con nhìn thấy chính mình trong từng hơi thở, từng cái ri rả âm ỉ mỗi khi chiều về, con nhìn con giữa bộn bề trong cuộc sống nhiều phồn hoa nhưng đôi lúc xa lạ đến còm cõi người nơi đất Sài thành nhộn nhịp. Con nhìn thấy ánh mắt nhớ thương của mẹ, cái thở dài một mình của ba nơi căn nhà nhỏ ở nơi xa ấy. Con nhìn thấy nhớ thương, thấy những con đường mập mờ sương trong một ngày nắng mới.

“Những chiều quê lạ đâm sầu lẩn
Im ắng như tờ cứ… dỏng tai!”

Nhớ nhà quá, nhớ quê hương xa đến cồn cào, nỗi nhớ của một đứa con gái hơn hai mươi mấy tuổi đầu nào đâu thấm tháp gì với nỗi nhớ ĐỜI của những bậc tiền nhân. Nhưng mà, đôi lúc vẫn nhớ lắm chú Hưng ạ nỗi nhớ chẳng định hình nhưng cứ âm ỉ trong tâm can.

“Con dế trót vong ân ngọn cỏ
Muôn lần xin tạ lỗi cùng quê”

Nhưng mà con dế trong con hứa sẽ chẳng bao giờ “vong ân ngọn cỏ”, vì ngọn cỏ là thứ đầu tiên con nhìn thấy khi mở mắt với cuộc đời.

Cảm ơn chú Hưng và tập thơ “Chút Nắng Cho Hoa Hồng” đã cho con nhiều cảm xúc đến vậy. Mong ngày được nhìn thấy sách chính thức xuất bản.

Chúc Chú mãi mãi “trẻ” và “thơ” như Chú đã từng,

Sài Gòn chiều 21-07-2015
Con

“TIẾNG DẾ THA PHƯƠNG”: Khúc hát người xa quê gửi về cố lý – Lâm Tiểu Giao.

TIẾNG DẾ THA PHƯƠNG

Lâu lắm không về thăm núi Ấn
Tiếng chuông đồng cổ vẫn ngân dài
Những chiều quê lạ đâm sầu lẩn
Im ắng như tờ cứ… dỏng tai!

Dẫu biết đã thôi bờ xe nước
Bóng vòng quay cũ có ngừng đâu
Sông Trà xa khuất muôn tầm mắt
Còn nghe tiếng sóng ghẹo chân cầu

Thấp thoáng bóng nào qua Cổ Lũy
Xui người đi mãi nhớ cô thôn
Liên Trì bao độ sen tàn nở
Mà trăng soi viễn xứ bồn chồn

Mẹ ơi, con sẽ về thăm mẹ
Trèo cây cau lão hái dâng Người
Lá trầu có héo vì mong đợi
Gánh nước sông về con tưới tươi

Bạn bè cũ như chim trăm ngả
Mấy đôi còn ở lại vườn xưa
Xin hãy vì nhau mà sum họp
Đất trời đâu chả nắng chả mưa

Con dế trót vong ân ngọn cỏ
Muôn lần xin tạ lỗi cùng quê
Và em… Mở vòng tay độ lượng
Rừng thương biển nhớ gọi tôi về!

TIẾNG DẾ THA PHƯƠNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *