logo

TIẾNG SÁO XUÂN ĐẪM MÙI HƯƠNG CỔ TÍCH

Điển hình cho sức mạnh tình yêu vượt mọi biên giới, “Chuyện Cổ” không chỉ là chuyện ngày xửa ngày xưa với bà Tiên ông Bụt và một kết thúc có hậu. Có những cuộc tình đẹp như “những giấc mơ không bao giờ cũ”, vừa vuột khỏi tầm tay, trong cái nuối nhìn đã xa lăng lắc, đã chừng cổ tích…

Theo dòng hoài niệm, nửa đầu bài thơ đẩy ta trở về cao trào của chuyện cổ Lọ Lem, Hoàng Tử, Cô Tấm. Giũ lớp bụi thời gian: náo hoạt, cổ tích thức dậy…

Hấp lực như ma lực của tình yêu đã khiến “cô thôn nữ má bồ quân chín đỏ” vốn nết na nhu mì bỗng chốc trở nên hậu đậu, đểnh đoảng. Nao nức đến với “chữ Tòng thứ hai” trong “ Tam Tòng” cô đã “đánh rơi” cả “Tứ Đức”

Chữ Công bỏ lăn bỏ lóc cùng với “thúng thóc, thúng kê còn nguyên vỏ”. Cô gái “tuổi teen” với “má bồ quân chín đỏ” niềm yêu: Minh họa sống động cho chữ Dung. Luyến láy theo ngôn từ một khúc tình ca (là tôi đoán vậy) “lời ca nhỏ” trên môi cô đã lôi cuốn “dải yếm son” “hiếu động” theo, “phập phồng bay trên cành gió” (lý ra phải dịu- dàng- bay đúng như “bản năng”, nếu không âu lo phấp phỏng theo nhịp chân sáo đến “hội cầu duyên” của cô chủ nhỏ). “Dải yếm”: cái áo giáp tiết trinh của giới nữ, đại diện cho chữ Hạnh, đã rất hớ hênh được “máng lên cành gió”! (Cành gió : một hư từ mà rất “nên chuyện”. Cái dải yếm, đúng ra đã yên vị nơi góc ổ rơm hay phên vách chốn “khuê phòng” sau cuộc thay đổi áo xiêm trẩy hội). Ta chừng nghe thấy cả một sự “náo động trong lặng im” ở cái “hiện trường” dường tĩnh tại được tái hiện nơi khổ thơ đầu.

Nếu nhiệt cuồng yêu đương rất nữ tính của cô thôn nữ như lò than hồng khéo ủ dưới lớp tro mỏng, thì “ ngọn lửa tình” của Ông Hoàng Nhỏ được “bốc lên từ bó đuốc tẩm dầu”.

“Ngấm”, “ngất ngây”, “hừng hực”, “bốc bừng”, “đốt tan”… Những từ ngữ mạnh mẽ ào ạt, gấp gáp xô động theo nhau, tạo nên hình tượng kiêu bạc của khách đa tình trẻ tuổi. Danh vọng quyền uy giờ chỉ là “rào chướng ngại” làm vướng víu sải chân ào đến với yêu thương. Không chút chần chừ, đã bị đốt tan, vất bỏ như quẳng đôi dép rách: “Ngấm men tình ngất ngây say/ Hoàng tử bé vất long bào xuống ngựa/ hừng hực trái tim bốc bừng ngọn lửa/ đốt tan vào chướng ngại/ Cầu hôn!”

“Cầu hôn!”. Từ ngữ độc lập riêng dòng. Ngạo nghễ một Khải Hoàn Môn vang động tiếng Éureka, là chữ Tân Hôn rực rỡ giữa cổng hoa, chữ Song Hỷ tươi thắm trên thiệp hồng.

Có những cuộc tình mà sức mãnh liệt đã “qua mặt” cả “tiếng sét ái tình” để đạt đến tốc độ, cấp độ của vụ nổ Big Bang khai sinh vũ trụ. Nó khiến đất trời không thốt nổi nửa lời cảm thán…!

“Trời vô ngôn/ Đất cũng vô ngôn/ Im lặng Big Bang nổ tung lòng vũ trụ”.

Sự choáng ngợp men say hạnh phúc “bội thu mùa tình ái” trong Chuyện Cổ đã khép lại ở nửa đầu bài thơ. Nhưng, không buồn bước ra đời thực, bà Tiên ông Bụt cùng chiếc đũa thần đã ở lại trong cổ tích. Để, nép mình sau bức tranh rực rỡ của tích cổ là chân dung hắt hiu của “cuộc yêu đương lỡ vụ” (N.N.Hưng) mà đoạn thơ cuối đã ngậm ngùi phác thảo. “Vắng hơi nhà quạnh như kim tĩnh/Ai gọi đâu mà bật thốt…Ơi!/Giật mình nghe tiếng mình xanh dội/Mới biết tương tư gió mọc lời”. “Ai gọi ta?/ Hay ta tự gọi mình?/ Vãn hội cầu duyên /ngơ ngác đáy mơ vàng trăng vỡ”. Đã “vãn hội cầu duyên”, còn ngỡ tiếng “ai gọi”, những đêm sâu hư thoảng tiếng mình đồng vọng. Âm ba khoảnh khắc vầng trăng chạm đáy giấc mơ nghe thảng thốt tiếng thủy tinh va vào đá, tung toé những mảnh đau thương sắc cạnh.

“Kê và thóc đã mọc xanh đồng nhớ/ Tiếng sáo xuân nào còn khuya khoắt vi vu …”. Để “gạo thành cơm” cho những lứa đôi, những cuộc tình: những hạt kê hạt-thóc-sẽ-không-bao-giờ-thành-hạt-gạo nữa, vĩnh viễn rời xa cơ hội được “tung tẩy”trong cối xay cối giã! Không kém phần tích cực, chúng tái sinh theo một hành trình mới: “mọc xanh đồng nhớ”. Để không chỉ là chứng tích cho một cổ tích tình yêu, mà còn là thước đo chiều dài sâu của vô vọng một nỗi niềm. Khôn nguôi yên cùng với hạt thóc hạt kê, những dấu yêu ngày cũ “những hạt thương mong” cũng tách vỏ đâm chồi, với tháng ngày làm phân, bón cho kỉ niệm xanh đồng nhớ. “Kê và thóc đã mọc xanh đồng nhớ/Tiếng sáo xuân nào còn khuya khoắt vi vu..”.

Cơ may, còn đây một “bù lỗ”. “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Dư âm phút giây vĩnh cửu của cuộc tình ngát đẫm “hương cổ tích” đã hóa thân vào tiếng sáo xuân bầu bạn những đêm sâu. Khúc xuân tình ấy thâu ngắn đêm dài, khua khoắng canh trường cô tịch, rũ bụi muộn phiền, dìu bước độc hành lãng du vào cổ tích.

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

TIẾNG SÁO XUÂN ĐẪM MÙI HƯƠNG CỔ TÍCH – Trần Thị Ngọc Ánh.

CHUYỆN CỔ

Quên thúng thóc thúng kê còn nguyên vỏ
Xôn xao vào hội thử giày
Cô thôn nữ má bồ quân chín đỏ
Dải yếm son máng lên cành gió
Cuốn theo lời ca nhỏ
Phập phồng bay …

Ngấm men tình ngất ngây say
Hoàng tử bé vất long bào xuống ngựa
Hừng hực trái tim bốc bừng ngọn lửa
Đốt tan vào chướng ngại
Cầu hôn!

Trời vô ngôn
Đất cũng vô ngôn
Im lặng Big Bang nổ tung lòng vũ trụ
Có những giấc mơ không bao giờ cũ
Ngào ngạt hương cổ tích đẫm cuộc tình

Ai gọi ta?
Hay ta tự gọi mình?
Vãn hội cầu duyên
Ngơ ngác đáy mơ vàng trăng vỡ
Kê và thóc đã mọc xanh đồng nhớ
Tiếng sáo xuân nào còn khuya khoắt vi vu…

(Báo Quân Đội Nhân Dân cuối tuần số 791(1069) ra ngày 27.02.2011)

CHUYỆN CỔ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *