logo

“TÍN HIỆU MÙA XUÂN” của Nguyễn Ngọc Hưng: Như “Không” mà “Có” rất nhiều

Hưng gửi cho tôi file tập thơ “Bài ca con dế lửa”. Tôi để đó, định bụng lúc lòng thật yên mới nhâm nhi. Thơ Hưng có nét giống thơ thằng bạn tôi, dễ cảm khó nhận nên không thể đọc nhanh được.

Hôm nay đọc trên diễn đàn bài “Những câu thơ tan băng mềm đá” của nhà văn Nguyễn Xuân Dương (…) bỗng nghe lòng bâng khuâng, bèn mang thơ Hưng ra đọc mà đối chiếu, chợt sửng sốt gặp bài thơ này.

TÍN HIỆU MÙA XUÂN

Có một mùa xuân bay qua
Lửng lơ xanh màu mắt ngọc
Hạt nắng vô tư treo mình trên tóc
Biêng biếc nói cười
Văn vắt tuổi thần tiên

Có một điều rất riêng, rất riêng
Giấu trong cái bắt tay bạn bè, em có thấy
Mười ngón xanh dại khờ
Run rẩy
Nói thay lời tự thú chân thành

Không còn thế giới xung quanh
Chỉ có mùa xuân, em và tôi
Tan vào nhau
Hóa thân thành hạnh phúc
Đâu đó giữa lòng xỉn nâu lá mục
Mọc lên nghìn tai nấm trắng tinh

Không ai biết chuyện chúng mình
Ngoài gió đông về rêu rao trên cành liễu
Gió không nói
Gió truyền đi tín hiệu
Có hai người yêu nhau
Yêu nhau
Yêu nhau
Yêu nhau…

Không rõ do Xuân đang về hay giọng thơ trong trẻo mà tôi quên bẵng đi công việc đang làm. Hay là cả hai?.

Thơ Hưng mạnh về cấu tứ. Bài này cũng vậy. Bốn khổ đăng đối, hai khổ đầu là chuyện Có, hai khổ sau là chuyện Không.

Cái có óng ánh của trời xuân khiến lòng người trẻ lại, trẻ đến mức gặp lại tuổi thần tiên cũng lấp lánh sắc màu. Và, từ miền sâu thẳm ấy, lòng người cứ mở ra, mở mãi, chạm đến cả đường biên của nỗi niềm sâu kín. May mắn thay, giấc mộng của thi sĩ thì đang hiển hiện trước mắt. Và gã si tình nhút nhát ấy dường như thấy được đây là thời điểm để ăn theo Tín hiệu mùa xuân. Thu hết can đảm, giả như có như không, gã giấu trong cái bắt tay bè bạn run rẩy mà rất tinh tế của mình với người đẹp, thay cho lời tự thú chân thành….

Tín hiệu đã phát ra, và dường như được người ta thu nhận. Gã cuồng lên điên dại vì hạnh phúc. Quanh gã, không còn gì đang tồn tại, Không còn thế giới xung quanh. Với gã, thế gian lúc này chỉ còn em và tôi, tất nhiên phải có cả mùa xuân nữa. Xuân chứng kiến họ tan vào nhau, hóa thân thành hạnh phúc… Xuân hồi sinh cho gã cả một sự sống mãnh liệt.
Đâu đó giữa lòng xỉn nâu lá mục
Mọc lên nghìn tai nấm trắng tinh
Ẩn chứa trong miên man sức sống, là sự tinh nghịch của hình ảnh nghìn tai nấm trắng tinh.,,

Bài thơ mở ra từ một bầu trời xuân lồng lộng, hẹp dần vào đám bạn bè, thu lại còn em và tôi, cuối cùng Không ai biết chuyện chúng mình, chỉ còn ngọn gió đông chứng giám tình yêu của họ, nó rêu rao.với đất trời mối tình vừa nảy nở thầm lặng, thì thào mách lẻo cùng tiếng đồng vọng cõi lòng tình nhân
Yêu nhau
Yêu nhau
Yêu nhau…

Ra vậy, không mà có rất nhiều.

Tôi mong Hưng có mãi thời khắc thánh thiện và trong trẻo ấy.

Quảng Trị, 29 Tết Giáp Ngọ – 29/ 01/ 2014

***
“Mấy bữa nay giấu mình trong hang lắng nghe thiên hạ xôn xao, náo nức mua sắm Tết mà DL cứ xon xót, rưng rưng…

Sáng nay thấy nắng dòm qua cửa bỗng thấy vui vui. Lò dò vô mạng, nhận được ngay món quà từ HT – bình bài thơ Giao thừa. Vui quá! Tiếp tục vào Diễn đàn để xem xem bạn bè có gì mới, vui cuối năm không. Lại bất ngờ nhận được “TÍN HIỆU MÙA XUÂN” – một bài bình tinh tế, súc tích – từ Admin Anh Tuấn. Thật là phúc… trùng lai! Cám ơn bạn vì món quà rất xuân này!

Chợt nhớ không ít lần trao đổi với Hùng Gấu mình vẫn thường nhắc: Cậu cố gắng “xúi giục” Tuấn Ngủ: Ngủ ít thôi còn dành thời gian đọc và bình thơ bạn bè nhiều vào! Đơn giản là vì mình đã thấy cái “chất” thẩm thơ, bình thơ của hắn qua một ít comment khá là long lanh lóng lánh. Đó là một khả năng, một phẩm chất rất quý hiếm. Bỏ mặc cho bụi thời gian vùi lấp thì phí lắm, tiếc lắm!

Có phải bài bình này cũng là một thứ “tín hiệu” tốt lành cho những “mùa xuân” thẩm văn bình thơ của Admin? Tin là vậy!” (Nguyễn Ngọc Hưng)

“TÍN HIỆU MÙA XUÂN” của Nguyễn Ngọc Hưng: Như “Không” mà “Có” rất nhiều – LÊ ANH TUẤN.

TÍN HIỆU MÙA XUÂN

Có một mùa xuân bay qua
Lửng lơ xanh màu mắt ngọc
Hạt nắng vô tư treo mình trên tóc
Biêng biếc nói cười
Văn vắt tuổi thần tiên

Có một điều rất riêng, rất riêng
Giấu trong cái bắt tay bạn bè, em có thấy
Mười ngón xanh dại khờ
Run rẩy
Nói thay lời tự thú chân thành

Không còn thế giới xung quanh
Chỉ có mùa xuân, em và tôi
Tan vào nhau
Hóa thân thành hạnh phúc
Đâu đó giữa lòng xỉn nâu lá mục
Mọc lên nghìn tai nấm trắng tinh

Không ai biết chuyện chúng mình
Ngoài gió đông về rêu rao trên cành liễu
Gió không nói
Gió truyền đi tín hiệu
Có hai người yêu nhau
Yêu nhau
Yêu nhau
Yêu nhau…

TÍN HIỆU MÙA XUÂN – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *