logo

TÔI ĐỌC “ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nguyễn Ngọc Hưng là một người đặc biệt. Đang phơi phới tuổi xuân, phơi phới tương lai nơi giảng đường đại học thì anh mắc bệnh hiểm nghèo. Dù đã cố gắng chiến đấu với bệnh tật anh vẫn phải “hồi hương” với thân hình co quắp tật nguyền và nỗi đau mất mẹ. Nhưng số phận nghiệt ngã vẫn không thể đè bẹp anh. Trong tình yêu thương của bạn bè, bằng nghị lực phi thường và tình yêu cuộc sống chứa chan anh đã đến với cuộc đời rộng mở bằng đôi cánh của thi ca. Thế là từ đó ở thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, Quảng Ngãi có một nhà thơ đặc biệt. Và cũng từ đó cuộc đời có thêm một câu chuyện hữu ích được viết lên – câu chuyện Nguyễn Ngọc Hưng!

Tôi đọc bài thơ “Đồng hồ đếm ngược” của Nguyễn Ngọc Hưng trên tạp chí Nha Trang – Hội Văn học Nghệ thuật Khánh Hòa – số 155 tháng 8 năm 2008. Đó là một bài thơ hay viết về tình cảm vợ chồng. Tứ thơ không mới nhưng ngôn ngữ thi ca của Nguyễn Ngọc Hưng đã chắp cho nó một đôi cánh mới.

“Vẫn biết em đi như trời lặn
Qua đêm là thấy nắng mai về
Sao lòng u uẩn mênh mang thế
Bóng tối len vào tận đáy mê?

Vắng em nhà quạnh như kim tĩnh
Ai gọi đâu mà bật thốt “ơi…”
Giật mình nghe tiếng mình xanh dội
Mới biết tương tư gió mọc lời

Đã đặt đồng hồ giây đếm ngược
Thời gian vẫn trôi chậm quá chừng
Đâu chỉ ba năm – mười năm đấy
Một ngày không gặp nhớ nên rừng

Vẫn nắng chặp trưa, mưa chặp tối
Mà oi đến ngạt bức đến xìu
Dẻo cơm thơm cá không buồn đụng
Ngon gì khi lưỡi đắng môi thiu?

Về mau em nhé! Mau về nhé
Héo hắt cây chờ bếp lạnh trông
Tôi với hồn thơ thoi thóp lửa
Cũng đợi tay em mới rực hồng!”

Cả bài thơ là nỗi nhớ vợ sâu sắc của người chồng. Nhớ đến “len vào tận đáy mê”. Nhớ đến “dẻo cơm thơm cá không buồn đụng”. Nhớ đến “héo hắt cây chờ bếp lạnh trông”. Nhớ đến “tôi với hồn thơ thoi thóp lửa”… Nỗi nhớ đầy ăm ắp “một ngày không gặp nhớ nên rừng”. Bởi vì người vợ có một vị trí đặc biệt trong căn nhà và trong trái tim của người chồng. Nên khi vắng, người vợ đã để lại trong căn nhà hạnh phúc và trái tim sâu nặng của người chồng một “khoảng trống” thật mênh mông:

“Sao lòng u uẩn mênh mang thế”

“Vắng em nhà quạnh như kim tĩnh”

Ở Việt Nam, hễ nói đến thơ viết về người vợ người ta thường nhắc đến hai bài thơ của hai nhà thơ “họ Tú” là bài “Thương vợ” của Tú Xương và “Khóc người vợ hiền” của Tú Mỡ. Đó thực sự là những bài thơ hay mà có người cho là hay nhất Việt Nam ở mảng thơ viết về người vợ. Với “Đồng hồ đếm ngược”, Nguyễn Ngọc Hưng đã góp vào “kho tàng thơ về vợ” một tiếng nói mới thật quý!

Cái mới ở đây là cách tiếp cận vấn đề. Bởi nếu những bài thơ của Tú Mỡ và Tú Xương nói trên là sự ngợi ca trực tiếp người vợ thì ở Nguyễn Ngọc Hưng lại là sự “vinh danh” người vợ thông qua “thái độ” của người chồng đối với vợ. Thái độ ấy chính là sự nhớ nhung khi xa cách, là tình yêu thương sâu nặng mà người chồng dành cho vợ đến mức trở thành tiềm thức, trở thành máu thịt đối với anh ta:

“Ai gọi đâu mà bật thốt “ơi…”
Giật mình nghe tiếng mình xanh dội
Mới biết tương tư gió mọc lời”

Và cái quý là ở chỗ trước thói sống thật đáng trách “trai thương vợ nắng quái chiều hôm” (ca dao), bài thơ đã vừa như một sự “thức tỉnh” lại vừa như một lời “cám ơn” sâu nặng những người vợ đảm đang, thương chồng và yêu con rất mực thay cho chúng ta – những gã đàn ông vẫn thường “hơi bị” bệnh lơ đễnh, vô tình!

Tôi đặc biệt thích ngôn ngữ của bài thơ. Một thứ ngôn ngữ rất Nguyễn Ngọc Hưng. Có thể chỉ ra đây những từ ngữ độc đáo diễn tả tâm trạng, diễn tả nỗi nhớ đến quay quắt của người chồng như “u uẩn”, “oi”, “bức”, “ngạt”, “xìu” (xỉu – nhưng hay hơn dùng từ xỉu), “héo hắt”, “thoi thóp”…

Hay lối diễn đạt mới mẻ và những hình ảnh độc đáo như: “Ai gọi đâu mà bật thốt “ơi…”/ Giật mình nghe tiếng mình xanh dội/ Mới biết tương tư gió mọc lời”; “Một ngày không gặp nhớ nên rừng”; “Dẻo cơm thơm cá không buồn đụng”; “Héo hắt cây chờ bếp lạnh trông/ Tôi với hồn thơ thoi thóp lửa”… Chính ngôn ngữ ấy cùng lối diễn đạt mới mẻ cùng những hình ảnh độc đáo đã góp phần tạo cho bài thơ đôi cánh mới bay đến đồng điệu với tâm hồn người đọc.

Những năm gần đây dư luận vẫn luôn cảnh báo về cái gọi là “mặt trái” của cơ chế thị trường. Người ta âu lo về sự mai một những giá trị truyền thống tốt đẹp, trong đó có những giá trị thuộc về đức hạnh của người phụ nữ. Liệu có phải những ai đó, những cơ quan chức năng nào đó đã quá lo xa? Tôi nghĩ cái sự lo xa là cần thiết và nó cũng đã đúng với nhiều trường hợp. Nhưng với người phụ nữ Việt Nam thì xin đừng quá vội, bởi những giá trị tốt đẹp ở họ đã thuộc về sự vĩnh hằng mà bài thơ “Đồng hồ đếm ngược” của Nguyễn Ngọc Hưng cho ta thêm vững tin vào điều đó!

Ngọc Hồi, 01.03.2008

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

TÔI ĐỌC “ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Vũ Việt Thắng.

ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC

Vẫn biết em đi như trời lặn
Qua đêm là thấy nắng mai về
Sao lòng u uẩn mênh mang thế
Bóng tối len vào tận đáy mê?

Vắng em nhà quạnh như kim tĩnh
Ai gọi đâu mà bật thốt “ơi…”
Giật mình nghe tiếng mình xanh dội
Mới biết tương tư gió mọc lời

Đã đặt đồng hồ giây đếm ngược
Thời gian vẫn trôi chậm quá chừng
Đâu chỉ ba năm – mười năm đấy
Một ngày không gặp nhớ nên rừng

Vẫn nắng chặp trưa, mưa chặp tối
Mà oi đến ngạt bức đến xìu
Dẻo cơm thơm cá không buồn đụng
Ngon gì khi lưỡi đắng môi thiu?

Về mau em nhé! Mau về nhé
Héo hắt cây chờ bếp lạnh trông
Tôi với hồn thơ thoi thóp lửa
Cũng đợi tay em mới rực hồng!”

ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *