logo

“TRĂNG VỠ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: KHUYẾT HAO GIỮA ĐỘ TRÒN RẰM

Tự bao giờ “câu thơ” đã “đi cùng nỗi buồn”, cũng như vầng trăng phảng phất mối “mang mang thiên cổ sầu…” Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. Hành tinh đơn côi, u uẩn kia là chốn nơi để hồn thơ ký thác nỗi niềm.

Mang niềm đau tự thân, lại mải đa đoan sớt chia nước mắt nụ cười nên cung Quảng Hàn cũng lắm dập bầm với hỷ, nộ, ái, ố của thế nhân. TRĂNG VỠ: một chân dung buồn của chị Hằng. Cũng là một trong vô vàn tâm thế đớn đau của những kiếp người, những cá thể cô đơn lạ lẫm giữa giống loài bởi phận đời nghiệt ngã: “Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi/ Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái…” (Huyền thoại lá *)

Đã từng “đuối nước” cùng thi hào Lý Bạch, thêm nỗi “Từ Nguyễn Du trăng đã “xẻ làm đôi”/ Hàn Mạc Tử lại “cắn” thêm một miếng”. Cơn hoạn nạn không dừng ở nỗi đau phân thân làm hai mảnh bán nguyệt để “nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường” (thơ Nguyễn Du). Một trong hai mảnh vỡ ấy còn bị sứt mẻ nham nhở khiến họ Hàn phải thảng thốt “Hôm nay còn một nửa trăng thôi/ Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi” (Em nhớ người xa)

Cơn đại nạn khiến những gắn bó tương liên khăng khít như trời (đêm) – mây – trăng – gió đều vương hệ lụy: “Đêm rách nát… / Cơn gió tật nguyền không chở nổi lời đau”… đá tảng!

“Nhát cắt” có khiến Nguyễn Du run tay, “vết cắn” có làm họ Hàn “ê ẩm hàm răng, giá buốt linh hồn” (?) mà từ đấy cõi người thêm mở bày cuộc tang thương!

“Em ơi
Ta còn gì cho nhau?”

“Chẳng có gì chẳng có gì chẳng có/ Trong hư vô ngoài cõi cũng hư vô” (Hành trình *) thì còn chi dành cho nhau? Một hồn côi, một trăng vỡ… Đồng bệnh tương liên “cùng một lứa bên trời lận đận”. Khuôn Hằng không “câu liêm, vành liềm **” qua thượng tuần, nguyệt tận theo chu kỳ Đất Trời vận chuyển mà khuyết hao giữa độ tròn rằm! Còn gì cho nhau ngoài câu thơ mỏng manh gầy guộc: “Vần lục bát” đã đành “ốm o”, hạn cuộc trong khuôn phép, “câu tự do” mặc sức tung tẩy mà nào được “có da có thịt” – “Câu tự do xương xẩu”, “Mười ngón tay đỏ máu” có làm hồi sinh, ngân rung lại đường tơ một khi “đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm” (Tô nhược Châu)?

Vần điệu của ngôn từ, giai điệu của ca từ, đường nét sắc màu của hội họa thấm đẫm chất tụng ca chiêm ngưỡng lẫn sớt chia, giải bày, ký gởi niềm riêng… tất cả được kết tinh từ khoảnh khắc thăng hoa của những tâm hồn đồng điệu vẫn không tô lại được sắc “mượt mà xanh” cho ánh “trăng võ vàng” một khi “sân khấu trần gian chưa hạ màn bi kịch”. Đồng thời cũng vô hình chung lưu lại trên dung nhan trầm mặc của Hằng Nga lắm vết xước trầy, thương tổn. Nhưng tất thảy những chiều kích ấy không làm giảm đi vẻ huyền diệu nguyên sinh của vầng trăng cổ độ: “Em huyền diệu trong mọi chiều thương tích”, Nguyệt quang ảo diệu kia từng soi lối dẫn bước chân Hàn nẻo “đường lên dốc đá” (ca từ). Giờ đây “trăng còn treo đỉnh dốc Mộng Cầm”. “Nửa mảnh trăng treo một mặt buồn’’(Mộng Xuân Hương: Bích Khê) Một chứng tích u hoài!

“Thế giới lâu rồi vắng bóng tri âm/ Ngơ ngác trăng trôi về phố huyện”. Lần nữa, mang tâm thức lạc loài, đơn côi của một thực thể hữu tình “tự khuyết tự tròn cô độc như trăng” (Sáu bài hai câu *), vầng trăng không xô dạt lang thang “trôi tím nẻo xa xăm” (Vấp bóng tầm xuân *) mà vẫn lại tìm về phố huyện. Tìm về hành tinh láng giềng đầy bụi bặm, nhưng là chốn nơi duy nhất trong vũ trụ có hơi hướm, dấu vết con người. Một bấu víu theo quán tính, bản năng bầy đàn (?) (phố huyện của Nguyễn Bính, của xưa xa chưa lấp lóa xanh đỏ đèn nê-ông nuốt chửng ánh trăng vàng, chưa lô nhô cao ốc che chắn tầm mắt để lại “lạc loài như trăng qua phố/ mấy ai bất chợt ngẩng đầu…” (Trở lại phố xưa *)

“Hàn Mặc Tử?
Nguyễn Du?”

Đâu Hàn, ơi Nguyễn…! Thanh âm vang vọng “như tiếng hú gọi bầy của một con vượn người trong đêm rừng nguyên thủy” (Võ Sa Hà). Âm ba khuấy động lục tìm trong không gian, xô động đẩy lùi bước thời gian lật tìm trong quá khứ… Không một đồng vọng!

Chỉ nghe “Trời Đất im hơi lặng tiếng”

Chỉ còn quặn thắt một ngoái nhìn: “Rách bây giờ là một mảnh lành xưa…”

______________________
* Những bài thơ cùng tác giả.
** Câu liêm, vành liềm: dáng hình trăng non.

KHUYẾT HAO GIỮA ĐỘ TRÒN RẰM – Trần Thị Ngọc Ánh.

TRĂNG VỠ

Từ Nguyễn Du trăng đã “xẻ làm đôi”
Hàn Mạc Tử lại “cắn” thêm một miếng
Đêm rách nát
Trăng trôi về phố huyện
Cơn gió tật nguyền không chở nổi lời đau…

Em ơi, ta còn gì cho nhau
Vần lục bát ốm o
Câu tự do xương xẩu
Đường tơ khảm mười ngón tay đỏ máu
Trăng võ vàng mơ thuở mượt mà xanh

Đâu chỉ là thơ
Đâu chỉ là tranh
Em huyền dịêu trong mọi chiều thương tích
Sân khấu trần gian chưa hạ màn bi kịch
Trăng còn treo đỉnh dốc Mộng Cầm

Thế giới lâu rồi vắng bóng tri âm
Ngơ ngác trăng trôi về phố huyện
Hàn Mặc Tử?
Nguyễn Du?
Trời đất im hơi lặng tiếng
Rách bây giờ là một mảnh lành xưa…

TRĂNG VỠ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *