logo

TRAO ĐỔI THÊM VỀ “BẬP BÙNG LỬA XANH” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nguyễn Ngọc Hưng gửi đến tôi bài thơ này vào ngày Valentine. Thơ của Hưng, nhưng tôi đọc mà lặng người, vì dường như nó là tiếng lòng của tôi, là sự va đập trong tâm trạng tôi ngày ấy, có đắng cay và ngọt ngào, nồng nàn và buốt giá, có giây phút thăng hoa và những khoảng trống rợn người, có khát khao, trăn trở, giày vò, nuối tiếc khôn nguôi… để rồi như nói như không lời yêu thương cháy bỏng với ai đó trên cõi đời này.

Xin giới thiệu cùng bạn bè. (Gã Đầu Bạc)

BẬP BÙNG LỬA XANH

Có thể mai là mất nhau rồi
Sao bây giờ ta không thể tất
Kìa liễu ngõ hoa tường tươm mật
Hững hờ trăng gió cũng phôi phai.

Ấy ai cười ai khóc ấy ai
Ngày đến lữa lần đêm cũng đến
Đã có nhau xin đừng lơ đễnh
Sa một giây sẩy cả một đời.

Lỡ chạm oái oăm duyên phận nghẹn lời
Môi không nói được thì mắt nói
Mỗi nhịp tim hồng lên tiếng gọi
Khởi muôn niềm khao khát bập bùng xanh.

Vay trời chút hạnh phúc mong manh
Trả đất bầu xót xa ăm ắp
Dó dễ thấy trầm đâu dễ gặp
Bạc đầu râu ngậm ngải đi tìm…

Mai kia dẫu đá nổi rong chìm
Bây giờ vẫn kẹo nâu hoa đỏ
Bàn tay đây mỏi chờ tay đó
Lẽ nào nến lạnh lễ tình nhân?

14.02.2014
Nguyên tiêu Giáp Ngọ – Valentine 2014
NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Admin:

Theo mình thì cảm xúc của tác giả và cảm nhận của độc giả vênh nhau là chuyện rất bình thường, vậy nên có câu thơ tâm đắc với người này nhưng nhạt nhòa với kẻ khác. Tất nhiên, để đạt được sức sống ấy, điều kiện tiên quyết là bài thơ phải tạo nên một trường đa nghĩa.

Miềng cảm nhận bài thơ này theo cách riêng, không nhất thiết phải trùng với ý tưởng cảm xúc của tác giả.

Khổ 1, cảm hứng chủ đạo là những dự cảm đối lập (“có thể mai” – “sao bây giờ”), vậy câu 3 & 4 cũng phát triển theo mạch cảm xúc đó.

“Kìa liễu ngõ hoa tường (còn) tươm mật
Hững hờ (thì) trăng gió cũng phôi phai”

Nếu hiểu “trăng gió” cùng trường nghĩa với “liễu ngõ hoa tường” thì thế đối lập của cảm xúc bị phá vỡ, câu 4 rất khó giải mã, vậy trăng gió miềng cứ hiểu theo nghĩa biểu tượng của sự bất diệt sẽ hợp với logic thơ hơn.

Từ đó, câu thơ:

“Lỡ chạm oái oăm duyên phận nghẹn lời”

Miềng không muốn hiểu là “viết về tình cảm vợ chồng đã từng gắn bó chứ không phải viết về đôi lứa mới yêu”, tuy không có dấu phẩy ngăn cách, nhưng miềng muốn hiểu câu thơ vẫn đang nằm ở thế đối lập, mõi vế là một thái cực, vế trước (“Lỡ chạm oái oăm”) nằm ở thì quá khứ, vế sau (“duyên phận nghẹn lời”) nằm ở thì hiện tại. Trước đây, cặp tình nhân này đã yêu nhau, bây giờ, (ít nhất) một trong 2 người đã có duyên phận, vậy nên mới có cái trạng huống: “Môi không nói được thì mắt nói….”

Chỉ là một cách hiểu rất chủ quan, và nói gì thì nói, bài thơ là một thành công độc đáo của Nguyễn Ngọc Hưng NNH, viết cho ngày tình nhân.

Quảng Trị 21.02.2014.

Anh Túc:

Thơ hay thì đồng nghĩa với không dễ hiểu. “Bập bùng lửa xanh” là một bài thơ như thế.

Đọc bài thơ, có thể “cảm” được ngay nỗi niềm chất chứa như các lớp trầm tích, đòi hỏi phải suy tư và giải mã. Quả thực, sau mấy lời biểu cảm của Admin, tiếp theo Anh Túc viết mấy lời cảm nhận trên đây, sau đó được đọc bài viết “BẬP BÙNG LỬA XANH một bài thơ “độc” về nỗi niềm khao khát tình yêu của con người” của Người Xứ Quảng, Anh Túc vẫn không nguôi trăn trở rằng còn có điều gì đó chưa thấu đáo về bài thơ. Vì thế mà cứ mải vẩn vơ tìm hiểu. Chỉ riêng cụm từ: “liễu ngõ hoa tường”, Anh Túc đã tra các từ điển thành ngữ tục ngữ, đã tìm trong “Thành ngữ tiếng Việt” (Nguyễn Lực – Lương Văn Đang, NXB Khoa học Xã hội, in lần thứ ba, 2009), “Kể chuyện thành ngữ tục ngữ”, Trung tâm hoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia, Viện Ngôn ngữ học, Hoàng Văn Hoành chủ biên, tập thể tác giả biên soạn, NXB Khoa học Xã hội 1999, tái bản lần thứ ba), “Điển tích trong Truyện Kiều” (Trần Phương Hồ, NXB Đồng Nai, 1996), “Điển tích văn học” (Mai Thục – Đỗ Đức Hiểu, NXB Giáo dục, 1996) đều không có cụm từ này. May quá, trong “Từ điển Truyện Kiều” (Đào Duy Anh, NXB Khoa học Xã hội, in lần thứ hai, 1989) tr.266 có chú thích: liễu ở ngõ, hoa ở tường, ai cũng hái được, chỉ gái lầu xanh. Và trong “Truyện Kiều chú giải” (tác giả Vân Hạc Lê Văn Hoè, Quốc hoc, viết lời đề tựa ngày 9/9/1952, không rõ năm và nơi xuất bản) có chú thích rõ hơn: “Liễu ngõ hoa tường” dịch chữ Hán Tường hoa liễu hạng là bông hoa mọc chìa ra ngoài tường, cảnh liễu rũ ra ngoài ngõ, ý nói ai cũng vin hái được, ví như gái lầu xanh… Trong Truyện Kiều, hai câu 1355 và 1356: “Sá chi liễu ngõ hoa tường, Lầu xanh lại bỏ ra phường lầu xanh”…

Sau khi tìm hiểu kỹ càng, Anh Túc thấy cảm nhận ban đầu của mình là có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, vẫn chưa thấu đáo ý tưởng mà tác giả gửi gắm trong bài thơ. Anh Túc vẫn tiếp tục suy nghĩ.

Anh Túc xin được chia sẻ và rất mong được đọc thêm những bài cảm nhận khác. Và chờ đợi, sau khi bạn đọc xa gần cảm nhận bài thơ, sẽ đến lượt tác giả nói lên tiếng nói nghệ thuật của mình để bạn đọc có cơ hội hiểu đúng về bài thơ (điều này rất cần thiết cho bạn đọc về lâu dài với hy vọng bài thơ có một đời sống dài hơn chính cuộc đời tác giả và cuộc đời của bạn đọc hiện nay).

Đà Nẵng, 11:04 PM, 22.02.2014.

Hung Nguyen Manh:

Đang định nhào vô bình loạn bài ghơ này hưởng chút thơm lây thì Anh Túc xí phần mất rồi.Lời bình rất hay.Đốt cháy tâm hồn thể xác người đọc đó Anh Túc à.

Ngọc Hưng Nguyễn:

CÁM ƠN ANH TÚC ĐÃ CỘNG HƯỞNG CÙNG LỬA VALENTINE CỦA MÌNH!
HI, NHƯNG SAO Hung Nguyen Manh LẠI BẢO ANH TÚC XÍ PHẦN? BÀI THƠ VẪN CÒN NGUYÊN ĐÓ VÀ ĐANG CHỜ LỜI BÌNH Ở GÓC NHÌN RẤT RIÊNG CỦA HÙNG ĐẤY!

Hung Nguyen Manh:

Chào nhà phê bình văn học Anh Túc! Anh Túc đúng là một người nghiêm túc trong phê bình văn học.Nhưng trích dẫn Anh Túc đưa ra đã minh chứng điều đó.Rất cảm phục và kính nể.mình không được như Anh Túc .Mình bình văn thơ như một ngẫu hứng một thú vui.

Trong bài thơ “Bập Bùng lửa xanh” mình biết tác giả có dựa vào một điển cố “Liễu ngõ hoa tường” mà Nguyễn Du viết :”Sá chi liễu ngõ hoa tường/ Lầu xanh lại bỏ ra phường lầu xanh” – Nhưng mình lại nghĩ thoát đi đó là một cách nghĩ của tác giả: Con người ta cần phải nghiêm túc trong hôn nhân đừng có mà “chán cơm thèm phở” như cái lão Người Xứ Quảng vậy.

Cuộc đời con người là hữu hạn nhưng những sáng tác thơ văn của tác giả có thể là vô hạn. Những trăn thở của Anh Túc (hy vọng bài thơ có một đời sống dài hơn chính cuộc đời tác giả và cuộc đời của bạn đọc hiện nay). Thiệt là đáng quí. Bài thơ “Bập bùng lửa xanh” có thể là một chuyên luận văn học trên văn đàn văn học để làm nóng đời sống văn học đang nguôi lạnh – nghe chừng hay ấy nhỉ.

Hương Thủy:

Mình cũng thích bài thơ này! Và mình sẽ bình nó theo kiểu của mình. Không uyên bác như Anh Túc, không bay bướm như Hung Nguyen Manh! Mình nghĩ, thơ của Ngọc Hưng Nguyễn vừa có cái bác cổ của Bích Tuyên, có cái đa tình của Gấu lại dân dã như HT. Mình thích sự dân dã! He he!

TRAO ĐỔI THÊM VỀ “BẬP BÙNG LỬA XANH” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – NHÓM BẠN NGỮ VĂN ĐHSP QUY NHƠN.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *