logo

Trò chuyện cùng Cây bằng Lời của Nước

Chào bạn! Tôi là nước. Nước ở trong lòng đất, nước ở lưng chừng trời, nước ở khắp muôn nơi và ở ngay trong mỗi tế bào của bạn. Vì thế, bạn biết tôi và tôi biết bạn. Nhưng nghe “Lời cây” (Nguyễn Ngọc Hưng) – Lời của bạn, tôi thấy hình như mình chưa biết bạn bao nhiêu. Những thử thách, những đơn côi, những nỗ lực và những niềm tin mà bạn đang có thì hình như tôi không có.

Là một cái cây đã khó, là một cái cây “Guộc gầy/ Cheo leo sườn núi” lại càng khó gấp bội. Thân “Guộc gầy”, thế “cheo leo” có thể bật gốc, gãy cành lúc nào không biết. Chưa kể đất màu mỡ thì ít, nước trong lành thì khó lấy. “Cheo leo sườn núi” là đối diện với gió dông, đối diện với nắng cháy. “Cheo leo sườn núi” là bạn phải gồng mình để đấu tranh, để tồn tại. Chưa kể, hình ảnh cây “Guộc gầy/ Cheo leo sườn núi” vừa gợi cho tôi một thân thế đơn côi, bấp bênh đầy gian khó, lại vừa gợi cho tôi một hình tượng ngang tàng, bản lĩnh đầy tự tin, kiêu hãnh. Vậy nên, ba dòng thơ đã khắc họa được tầm vóc một con người!

“Mùa xuân cho lộc tuổi
Mùa hạ phủ tràn nắng xanh
Mùa thu lấy vàng phai trải thảm
Trơ trụi mùa đông mưa gió run cành”

Chu kỳ một năm của bạn thật đủ vị: Có “lộc tuổi”, có “ nắng xanh”, có “vàng phai trải thảm” và có cả “Trơ trụi… run cành”; Có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông; Có nắng, có mưa, có tràn, có trơ trụi; Có cho, có phủ, có trải, có run… Nghĩa là đầy đủ cung bậc của hỉ, nộ, ái, ố; Nghĩa là có thăng bổng, hạ trầm. Nhưng cái cách mà bạn đối diện với cuộc sống thật hồn nhiên: Lấy lộc tuổi, nắng xanh, thảm vàng để đối diện với trơ trụi- mưa gió- run cành. Ba cái nhận ở ba dòng thơ, ba cái lấy gói trong một dòng; Ba cái dâng ở ba dòng thơ, ba cái chịu ở trong một dòng. Cây ơi, bạn cứ âm thầm giống như con tằm quây kén nhả tơ vậy! Vậy nên, bốn dòng thơ khắc họa được tâm hồn, bản lĩnh một con người!

“Đến lại đi cánh bướm đẹp chim lành
Thú hoang cạ qua rồi xa mãi
Chỉ giông bão quen đường trở lại

Phía trước đằng sau
Bên phải bên trái
Thoắt đầy thoắt rỗng không”

“Cheo leo sườn núi” cũng có cái hay nhỉ! Làm bạn cánh bướm đẹp, con chim lành, con thú hoang, bão giông… Đến lại đi, xa rồi trở lại, “Phía trước đằng sau- Bên phải bên trái- Thoát đầy thoắt rỗng không”. Cái vui qua nhanh, cái thử thách thường trực, quây quần, chống chất. Nhưng như thế không có nghĩa là bạn gục ngã. Có cánh bướm đẹp quấn quít, có cánh chim lành nâng đỡ, có con thú rừng làm vui. Những hình ảnh sống động, tươi mới tràn ngập niềm vui sống ấy đã làm ấm trái tim bạn, nhen lên trong bạn ngọn lửa của tình yêu cuộc sống, tình yêu con người, khát vọng được sống, khát vọng được làm con người đúng nghĩa.

“Cõi trời đất mênh mông
Mấy ai quan thiết đời cây cỏ
Người duy nhất luôn ở bên tôi chính là tôi đó
Xanh ngây mầm nhẫn nhục
Đỏ ngất hoa kiên trì…”

Tôi vừa đồng tình, vừa không đồng tình với suy nghĩ của bạn ở khổ thơ này.

Đồng tình vì như tôi đã tâm sự ở trên: Cuộc sống của bạn chồng chất gian khó, thử thách (ai sống ở trên đời này cũng vậy- Chỉ có điều ở mỗi người gian khó, thử thách có khác nhau). Vì thế, người bên bạn, đồng hành cùng bạn, nỗ lực tột bậc cùng bạn không ai khác là CHÍNH BẠN. Hai câu cuối, bạn đã nói về mình rất đúng, rất thật: “Xanh ngây mầm nhẫn nhục- Đỏ ngất hoa kiên trì.” Cái cách bạn dùng: “Xanh ngây”/ “Đỏ ngất” vừa thấy thành quả tươi sáng, hạnh phúc mà bạn đang có vừa thấy được ý chí, nỗ lực của bạn là quá lớn lao (mà không phải ai cũng làm được). Phải chăng đây cũng là “Tuyên ngôn sống”, phương châm sống của bạn!

Cái tôi không đồng tình với bạn vì bạn cho rằng: “Cõi trời đất mênh mông – Mấy ai quan thiết đời cây cỏ”. Bạn tự ti hay tự tin quá thế? Có mâu thuẫn không khi trên kia bạn có bốn mùa, bạn có cánh chim, muông thú. Nếu không ai “quan thiết” liệu bạn có bản lĩnh kiên cường, có tâm hồn dào dạt đến thế không!

Chào bạn! Tôi là nước! Tôi cảm nhận được những gì bạn hy sinh và dâng hiến cho cuộc đời là vô giá! Bạn hãy tin “cõi trời đất mênh mông” đâu đâu cũng có những dòng nước trong lành, được đất nuôi dưỡng, đưa đường dẫn nước tới mọi nơi, mọi người. Nước nuôi dưỡng, nước tưới tắm, gột rửa để phận người luôn ngời sáng dưới ánh mặt trời. Hãy cứ tin và sống mãi như thế cây nhé!

Tháng 5/ 2013

Trò chuyện cùng Cây bằng Lời của Nước – Hương Thủy.

LỜI CÂY

Thưa bạn, tôi là một cái cây
Guộc gầy
Cheo leo sườn núi

Mùa xuân cho lộc tuổi
Mùa hạ phủ tràn nắng xanh
Mùa thu lấy vàng phai trải thảm
Trơ trụi mùa đông mưa gió run cành

Đến lại đi cánh bướm đẹp chim lành
Thú hoang cạ qua rồi xa mãi
Chỉ giông bão quen đường trở lại

Phía trước đằng sau
Bên phải bên trái
Thoắt đầy thoắt rỗng không

Cõi trời đất mênh mông
Mấy ai quan thiết đời cây cỏ
Người duy nhất luôn ở bên tôi chính là tôi đó
Xanh ngây mầm nhẫn nhục
Đỏ ngất hoa kiên trì…

LỜI CÂY – Nguyễn Ngọc Hưng.

(Tạp chí Thơ số 4/2013)

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *