logo

TRO THAN Ủ ẤM NIỀM TIN

Dù muốn hay không, thế thái nhân tình luôn lẩn quất trong cuộc sống. sự ghét thương vốn dĩ luôn tồn tại, đan xen. Trong đó “Người thương vớt/ Kẻ ghét dìm đáy sâu” (Tìm – Nguyễn Ngọc Hưng). Trăn trở với thói đời và tình người, để vực dậy niềm tin vào chính nghĩa, Nguyễn Ngọc Hưng đã nói hộ và chia sẻ cùng ta qua bài “Ủ ấm” mà anh đã đạt giải trong cuộc thi thơ Tứ tuyệt cả báo Tuổi Ngọc năm 2008.

Phần lớn,thơ anh thường để lại trong lòng người đọc một nỗi buồn thoáng vương nhẹ cùng với những suy nghiệm về sự mất mát, nhớ nhung và tiếc nuối. Song với bài tứ tuyệt “Ủ ấm” ta không nhận ra điều ấy. Không đi vòng, mở đầu bài thơ anh không do dự, đắn đo mà khẳng định đầy tự tin:

“Gạt ra ngoài mọi tạp âm tạp sắc
Tiếng vo ve và soi mói mắt nhìn”

Phải chăng, đấy là những lời bàn tán vô nhân đạo của thói đời, của những ai lắm điều, muốn xỏ xen vào đời tư của người khác mang đầy tính ghen tị? Hai câu thơ có sự hỗ trợ, hòa quyện nhau để làm rõ hơn điều anh muốn nói. Cái tạo âm kia là “tiếng vo ve” và tạp sắc là “soi mói mắt nhìn”. Chỉ ngần ấy ngôn từ mà anh đã đồng điệu cùng người đọc nhìn nhận ra một khía cạnh của cuộc sống (có thể là một thái cực) mang đầy phàm tục, mặc dù không muốn, song nó vẫn tồn tại, quấy rầy đến độ ta phải “gạt ra ngoài” đấy thôi.

Ở hai câu thơ đầu, nhà thơ thể hiện bằng âm điệu mạnh mẽ, cương nghị thì hai câu sau lại trầm lại với nỗi thủ thỉ, tha thiết tâm tình, để động viên nhau cùng vươn tới niềm tin chính nghĩa. Cách ví von đầy lạc quan và triết lý nhân sinh thể hiện qua hình ảnh “tro” và “than lửa”. Đấy là biểu tượng của sự ấm áp, sự gắn kết để tồn tại, là sự thiêng liêng, là thần thánh và cũng là cuộc sống để con người thực hiện những hoài bão tốt đẹp… cách nói hòa đồng tâm giao không phân biệt chủ thể và khách thể qua hình ảnh “tro” và “than lửa”. Cả hai chỉ là một, bởi lẽ những hạt “tro” kia cũng từ “than lửa” mà ra; “than lửa” tỏa sáng rồi lụi tàn ra “tro”, “tro” lại ủ ấm cho “than lửa”, “than lửa” truyền nhiệt cho “tro” để tỏa sáng… Và cứ thế mà bền chặt, xua đi cái lạnh lùng, tê buốt bởi những cái “tạp âm”, “tạp sắc” bên ngoài để tạo nên niềm tin vững chãi:

“Vùi trong nhau như tro vùi than lửa
Xua lạnh lùng ủ ấm lại niềm tin!”

Cả bài thơ thể hiện hai thái cực của nhân cách sống trong đời thường. Một thói đời phàm tục. Một nhân tình chân chính. Giúp ta nhìn nhận và chiêm nghiệm mà tạo nên niềm tin yêu để sống. Bài thơ cũng như là lời tâm sự chân tình, lời động viên sâu sắc trong tình nghĩa phu thê, trong những người cốt nhục tình thâm và bạn tri âm tri kỷ, cũng như người thân nặng nghĩa sâu tình để động viên nhau vươn tới niềm tin chân chính của đạo làm người. Bài thơ là chỗ dựa tinh thần mỗi lúc ta bị quấy nhiễu bởi những điều xấu xa, đê tiện.

Xin cám ơn nhà thơ đã cho riêng tôi và bạn đọc những câu thơ tâm đắc. Mỗi lần đọc lên thấy lòng tĩnh lại, an nhiên khi đối diện với những hiện hữu trong đời!

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

TRO THAN Ủ ẤM NIỀM TIN – Bùi Huyền Tương.

Ủ ẤM

Gạt ra ngoài mọi tạp âm tạp sắc
Tiếng vo ve và soi mói mắt nhìn
Vùi trong nhau như tro vùi than lửa
Xua lạnh lùng ủ ấm lại niềm tin!

Ủ ẤM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *