logo

TỪ “CƠN BÃO MÙA ĐÔNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG NGHĨ VỀ: THƠ, ĐỌC VÀ CẢM

Chào buổi sáng đẹp trời, chúc mọi người vui vẻ!

Hihi… Đang nhâm nhi tách cà phê trong “buổi sáng đẹp trời” bỗng gặp “Cơn bão mùa đông”, thoáng giật mình rồi bâng quơ ngẫm ngợi. Lại lan man thơ thẩn chút cho vui…

Thơ là sự trau chuốt của ngôn từ với đa tầng ngữ nghĩa. Khác với văn xuôi đọc để hiểu thì thơ đọc để cảm. Và mỗi người tùy duyên mà cảm được khác nhau.

Rất nhiều lần tôi gặp bài thơ mà tỉ lệ khen chê 50/50, và cả “hay nhưng không thể diển tả thế nào”. Đặc biệt những bài thơ tác giả làm theo lối giống với “siêu tưởng” trong hội họa. Vài chi tiết, dăm mảng màu… và để cho người xem tự cảm nhận. Và… cái hay (nghệ thuật) nằm ở sự đồng cảm của người xem khi tự vẽ thành bức tranh riêng mình với nền tảng vài chi tiết đó.

Dạng thơ này không dành cho mọi người và cũng không hiểu như nhau. Đây là một bài. Mọi người cùng đọc và cảm nhé!

TP.HCM 09.11.2016

TỪ “CƠN BÃO MÙA ĐÔNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG NGHĨ VỀ: THƠ, ĐỌC VÀ CẢM – Huu Trong Le.

CƠN BÃO MÙA ĐÔNG

Cơn bão xa
Cơn bão gần
Thông thốc nghìn tay đập vào mái lá
Đêm vét nốt mấy sợi buồn rơm rạ
Phập phù ngọn lửa
Mùa đông!

Bên này sông
Bên kia sông
Chết cóng con đò quê úp mặt
Khách vãng lai cuộn mình trong gió bấc
Mơ dòng lũ cuốn
Mùa đông!

Người ngủ say trong nồng ấm hơi chồng
Kẻ quẫy cựa chăn đơn
Nhun nhút lạnh từng cơn gió thổi
Đêm ngửa mặt hứng làn mưa xối
Nghe nước mắt duềnh hôi hổi
Mùa đông!

Cơn bão gần không dám qua sông
Ngại sơ ý lật nhào tổ ấm
Cơn bão xa mỗi giờ một chậm
Rụt rè tan cuối sóng
Mùa đông!

CƠN BÃO MÙA ĐÔNG – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *