logo

“TỰ NGẪM” CÙNG NGUYỄN NGỌC HƯNG

Gặp bài thơ này của anh Hưng tự nhiên tôi muốn viết một điều gì đó và tôi chắp bút. Hình như tôi bắt gặp những ý nghĩ của mình trong tứ thơ này. Người ta thường nói tri ngộ tương phùng, với TỰ NGẪM, tôi trộm phép được cùng Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) tri ngộ tương phùng vậy.

“Lá cứ rụng cho cành mơn mởn lộc
Hoa cứ rơi quả chín ngọt chua về
Cây dầu dãi nắng mưa đời cổ thụ
Nghiêng bóng chiều vẫn râm mát trời quê”

Tôi nghĩ, ấy là quy luật của vạn vật, tàn lụi cũng là bật thức. NNH nói nhẹ như không cái điều ai cũng đôi lần cảm thấy mà chẳng thể thành lời. Lâu lắm rồi tôi mới thấy NNH bình thản thế, những bài thơ khác, dù giấu thật kĩ thì vẫn dễ nhận ra sự khắc khoải có cả xót xa trong cảm thức của anh. Và, trôi đi trong sự bình thản ấy là thơ mà cũng là đời…

“Nhà mới thực, hàng cau xưa cũng thực
Thực cả vui buồn, hạnh phúc, lo âu
Không phải giục mùa tự đi tự đến
Đỏ son xưa giờ thẫm vệt cỗ trầu…”

Vẫn là những lẽ đời hiển nhiên mà sao đọc lên cứ khiến tôi xúc động. Những câu thơ bình dị này của NNH đã chạm vào sự mỏng manh trong tâm hồn tôi. Vì đã có lúc tôi cố tìm cách thoát ra khỏi những lẽ đời hiển nhiên ấy để bao biện cho những chối bỏ của mình khi đối mặt với thực tại, dù tôi luôn hiểu rằng, chẳng gì có thể bất biến với thời gian. Và, vì có lúc tôi đã ngây ngô lặng lẽ đuổi theo mùa…

“Mọi mơ ước có thể thành hiện thực
Trừ ước mơ trở lại tuổi xuân mình
Mái đầu bạc dù nhuộm đen như thật
Có thể nào trẻ hóa hệ thần kinh?”

Làm sao có thể trở lại tuổi xuân mình ? Ấy là ước mơ xa xỉ. Thế nên cố mà làm gì? Không thể và không bao giờ có thể “trẻ hoá hệ thần kinh” khi mà trong cuộc đời này mấy ai chịu nhỏ bé hơn ai ? Hãy cứ để cho đời trôi qua bình thản anh Hưng nhỉ?

Quảng Ngãi chiều 04.10.2016

“TỰ NGẪM” CÙNG NGUYỄN NGỌC HƯNG – Trần Thu Hà.

TỰ NGẪM

Lá cứ rụng cho cành mơn mởn lộc
Hoa cứ rơi quả chín ngọt chua về
Cây dầu dãi nắng mưa đời cổ thụ
Nghiêng bóng chiều vẫn râm mát trời quê.

Nhà mới thực, hàng cau xưa cũng thực
Thực cả vui buồn, hạnh phúc, lo âu
Không phải giục mùa tự đi tự đến
Đỏ son xưa giờ thẫm vệt cỗ trầu…

Mọi mơ ước có thể thành hiện thực
Trừ ước mơ trở lại tuổi xuân mình
Mái đầu bạc dù nhuộm đen như thật
Có thể nào trẻ hóa hệ thần kinh?

TỰ NGẪM – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *