logo

VẠN BỘI YÊU THƯƠNG

Không khỏi bàng hoàng và buộc lòng mình phải suy nghĩ sau khi đọc xong bài thơ “Xô-nê cho em” của Nguyễn Ngọc Hưng. Bài thơ có tứ ngồ ngộ, vừa lạ vừa quen. Có những điều hoặc chưa kịp hiểu hoặc không dám hiểu. có những điều hiểu rồi mà cứ phải mãi nghĩ suy, trăn trở để rồi càng nhìn nhận càng thấy điều đó có lí và không thể chối từ như một sự thật hiện hữu trong đời.

Trước hết, cái ngồ ngộ của tứ thơ là ở đối tượng trữ tình trong bài thơ (“Nói yêu anh! Em ba lần giả dối”). Có đúng vậy không? Tại sao yêu mà lại giả dối, giả dối ai? “Một với chồng, một với bản thân em/ Và một nữa với chính anh khờ dại”. Đã giả dối thế thì có phải là yêu thật không? Câu thơ “lộ sáng” ý tưởng cho người đọc mặc sức cảm nhận, nhưng dù cảm nhận thế nào đi nữa, đối tượng trữ tình trong bài thơ vẫn liều lĩnh bạo gan nếu không nói là tình yêu mãnh liệt. Nói dối với chính mình đủ để cảm thấy có lỗi rồi huống hồ chi nói dối với người con trai khờ dại và hơn thế nữa là nói dối với cả chồng. Tôi không biết chồng có biết không chứ người con trai “khờ dại” kia “đã tin lời đường mật của trái tim”.

Thế là một cuộc tình tay ba đã hiện hữu trong bài thơ. Từ lời nói dối kia, tác giả đã chuyển thành lời nói thực để rồi chàng trai cảm nhận một cách sững sờ, tin cậy “Lúc em buồn mọi ngôi sao đều tắt/ Sáng trong anh đôi mắt diụ dàng”. Nhân vật thứ ba “chồng em” không còn xuất hiện, chỉ có mình anh “Để đem đến cho em niềm hạnh phúc/ Anh sẵn lòng đánh đổi cả thế gian”. Cô gái – đối tượng trữ tình ở khổ thơ thứ nhất, chàng trai – nhân vật trữ tình mạo hiểm ở khổ thơ thứ hai. Hai người một tình yêu là lẽ thường, có phải họ ngoại tình không? Sự thật là sự thật nhưng ở đây chủ định của tác giả không phải “vạch trần” chân tướng đó.

Điều Nguyễn Ngọc Hưng muốn thể hiện là ở chỗ con người dám vượt qua rào cản, thử thách để đến với cái đích thực của con tim mình. Không giả dối, không che đậy, không gượng ép và biết vượt qua “ngưỡng” mới chính là tình yêu đích thực.

Sau cái hành dộng “ngô nghê” đó, Nguyễn Ngọc Hưng đã bình tâm an ủi cho đối tượng của mình, đồng thời đây cũng là lời biện luận vụng về cho “kẻ vụng trộm”: “Em giả dối ba lần? Không sao cả/ Bởi yêu em anh dối gấp trăm lần/ Trăm giả dối nuôi một tình chân thật/ Đâu có gì phải đo đắn, phân vân?”

Có vậy không tác giả Nguyễn Ngọc Hưng? Dối với ai mà đến cả trăm lần. Câu hỏi không cần câu trả lời song người đọc cũng dễ dàng nhận ra và thông cảm thật nhiều: “Trăm giả dối nuôi một tình chân thật/ Đâu có gì phải đo đắn, phân vân?”. Câu thơ vừa bộc lộ tình cảm thân phận với “người đến sau”, vừa cho thấy sức mạnh của một chàng trai có nhiều bản lĩnh trong tình yêu đến không ngờ.

Từ một cuộc tình không suôn sẻ rất riêng, từ cuộc sống hiện thực đời thường và từ bao nghiệt ngã ê chề cay đắng “không ra gì” của mình, Nguyễn Ngọc Hưng đã khái quát lên quy luật tình yêu một cách chân thật, chính xác. “Triệu năm trước… Triệu năm sau… Lầm lỗi/ Càng trái khoáy càng yêu thương vạn bội”. Tôi – người viết những dòng nầy mạo muội xin “phân tích” hai từ “lầm lỗi” ở câu thơ áp cuối. Lầm lỗi có nghĩa là lỗi lầm trong việc hai người xây dựng hôn nhân, đã đến với nhau nhưng không yêu thực lòng mình, chuyện đó không ít trong đời sống vợ chồng ở “triệu năm trước”, hôm nay và “triệu năm sau”. Lầm lỗi cũng có nghĩa là sai lệch, trắc trở trong tình yêu, đã yêu nhau mà không đến được với nhau thì tình yêu kia càng trở nên “yêu thương vạn bội”…

Trong bài thơ này, hai nghĩa trên xét về mặt nào cũng có lý. Khi đã lầm lỗi, vợ chồng không dám nhận ra, hoặc khi tình yêu không thành thì tình yêu đó tăng lên gấp bội âu cũng là quy luật tình cảm. Cảm ơn Nguyễn Ngọc Hưng đã nói hộ tôi và mọi người.

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

VẠN BỘI YÊU THƯƠNG – Đào Tấn Trực.

XÔ-NÊ CHO EM

Nói yêu anh! Em ba lần giả dối
Một với chồng, một với bản thân em
Và một nữa với chính anh khờ dại
Đã tin lời đường mật của trái tim.

Lúc em buồn mọi ngôi sao đều tắt
Sáng trong anh đôi mắt dịu dàng
Để đem đến cho em niềm hạnh phúc
Anh sẵn lòng đánh đổi cả thế gian.

Em giả dối ba lần? Không sao cả
Bởi yêu em anh dối gấp trăm lần
Trăm giả dối nuôi một tình chân thật
Đâu có gì phải đo đắn, phân vân?

Triệu năm trước… Triệu năm sau… Lầm lỗi
Càng trái khoáy càng yêu thương vạn bội!

08.11.1999
(In trong tập “Lửa xanh thầm” – NXB Văn học, 2003)

XÔ-NÊ CHO EM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *