logo

“Xuyến chi ngày được nắng” – tiếng lòng của “Tôi” luôn hướng vọng về tình yêu, hạnh phúc lứa đôi.

Đưa mắt nhìn qua khung cửa kính toa tàu, tôi thả hồn dõi theo cảnh vật hiện lên trong buổi sáng nắng ấm. Từng hình ảnh lần lượt lướt qua, lướt qua… Bất chợt mắt tôi dán vào vạt hoa có cánh trắng nhụy vàng nho nhỏ rung rinh gần đường ray. Xuyến chi! Tôi buột miệng kêu lên và lập tức tâm trí tôi vụt nhớ đến bài thơ “Xuyến chi ngày được nắng” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng.

Hình ảnh trung tâm của bài thơ là xuyến chi. Là một loài hoa dại mọc ven đường, xuyến chi có một sức sống mãnh liệt mặc dù phải sống trong môi trường khắc nghiệt. Xuyến chi luôn hướng về phía nắng ấm để tồn tại sinh sôi nên “Được ngày mơn mởn nắng non”, xuyến chi phô hết vẻ đẹp vốn có của mình “Rập rờn khêu trắng gợi mơ nhụy vàng”. Trong mắt của Tôi (cũng là nhà thơ), xuyến chi đâu chỉ là hoa mà là Em đó. Xuyến chi là hiện thân của một thiếu nữ trinh nguyên mang vẻ đẹp đằm thắm, trong sáng, dịu dàng khiến Tôi bật thốt khi mới gặp Em: “Xuyến chi em đẹp sững sờ”. Thế đấy, trước vẻ đẹp của Em, Tôi “sững sờ”, đắm say, ngây dại. Đến khi trầm tĩnh lại, ngắm nhìn Em, Tôi phải nhìn nhận “Xuyến chi em quá mĩ miều” rồi “Xuyến chi em quá tuyệt vời”. Trước vẻ đẹp của Em, Tôi chỉ biết nói thế mà thôi. Mặc dù là thi sĩ nhưng Tôi đã cạn từ khi nói về Em. Chỉ biết rằng Em đẹp lắm. Vẻ đẹp của Em đã làm Tôi say mê, đắm đuối, ngất ngây…

“Ấy là tôi nghĩ lang tang
Tuổi chiều không khói cũng mang hơi chiều”

Đến đây chân dung của Tôi mới được một nét phác họa: “Tuổi chiều không khói cũng mang hơi chiều”. Câu thơ gợi nhớ đến câu ca dao “Trai thương vợ nắng quái chiều hôm”. Cái “nắng quái” lúc chiều hôm đó mới gay gắt, nồng đượm! Đó là lúc ánh chiều bừng lên chói sáng lần cuối trước khi kết thúc một ngày. Vậy, cái “hơi chiều” mà nhà thơ nói ở đây phải chăng là“nắng quái chiều hôm”? Thế đấy, ai bảo tình yêu và sự đắm say chỉ dành cho tuổi trẻ. Chẳng phải Tôi, “tuổi chiều” rồi mà vẫn “sững sờ” trước vẻ đẹp của Em đấy sao?

Tuy thế, khi nhìn lại mình, Tôi đã phân bua “Ấy là tôi nghĩ lang tang” rồi “Ấy là tôi tự đu đưa”. Thật tội nghiệp cho Tôi quá! Tôi bối rối như thể có ai đã nhìn thấy vẻ sững sờ của Tôi trước Em, như thể có ai đã đọc được tâm trạng của mình vậy. Cái bối rối ấy của “tuổi chiều” cũng thật đáng yêu. Vì nó thật quá, nó đời quá!

“Nào ai nỡ đốt bóng kiều mị xưa”

Đang trong hiện tại mà nhà thơ lại dẫn người đọc về với quá khứ. “Bóng kiều mị xưa” có phải là xuyến chi, là Em một thời Tôi đã phải lòng, một thời Tôi đã yêu say đắm? Giờ đây, hình bóng Em được đánh thức trong Tôi bởi “xuyến chi ngày được nắng” của hôm nay. Tình yêu Em cứ “đu đưa” đeo bám Tôi. Điều ấy xuất phát từ tấm chân tình Tôi dành cho Em “Chân quê đó có lọc lừa chi đâu”. Nhưng khi nhìn lại thực tế nghiệt ngã của đời mình không cho phép Tôi đến với Em bằng hiện thực, Tôi đành gửi tình yêu ấy vào mộng mị chiêm bao vì Tôi cho rằng mình đã làm một việc “không tưởng”:

“Ấy là tôi nhiễm chiêm bao
Mượn cành đo đất, mượn sao đếm trời”

Câu thơ nghe buồn và đượm nỗi xót xa về một tình yêu không đạt được. Có ai không buồn khi yêu trong vô vọng? Có ai không xót xa khi tình yêu ấp ủ chỉ là mộng mị chiêm bao? Mà nào có sang cả gì đâu. Em chỉ là xuyến chi thôi mà. Giản dị, chân chất chứ “Không là ngọc chẳng phải châu”. Tôi yêu Em là lẽ tự nhiên, là tiếng sét ái tình chợt đến khi bắt gặp Em trong ngày “được nắng”. Cái tinh khôi của ngày được nắng cộng hưởng với cái tinh khôi của tình Tôi yêu Em đã làm cho “màu” “yêu thương” đậm đà và “tinh khôi” hơn bao giờ hết. Vậy nên:

“Lỡ vương bóng xuyến chi rồi
Trắng vàng em nhuộm hồn tôi suốt đời!”

Nói đến “lỡ” là nói đến chuyện đã rồi, là sự an bài của định mệnh. “Vương bóng xuyến chi”, ý thơ này gợi nhớ đến ý thơ của thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều “Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”. Vương bóng xuyến chi có phải là vương tơ tình? Phải, định mệnh đã khiến xui cho Tôi gặp Em rồi yêu Em. Sợi tơ tình đã dệt nên tấm tình yêu nồng thắm Tôi dành cho Em. Đó là sự an bài của định mệnh. Mà đã gọi là định mệnh thì làm sao biến cải được. Nên “Trắng vàng em nhuộm hồn tôi suốt đời”. Cánh trắng nhụy vàng là sắc màu của xuyến chi cũng là vẻ đẹp của Em. Vẻ đẹp ấy đã “nhuộm” hồn tôi suốt đời. Có gì sâu đậm và bền lâu bằng “nhuộm” chứ. Kết thúc bài thơ là lời tự nhủ về tình Tôi yêu Em bền chặt thủy chung. Lời tự nhủ cũng trang nghiêm như một lời thệ ước, nghe thật xúc động.

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng được viết theo hệ hình thi pháp truyền thống. Không gian thơ một chiều, hình ảnh thơ thì đơn tuyến. Riêng ở bài thơ này, cái hay của Nguyễn Ngọc Hưng là đã kiến tạo một không gian thơ hiện tại với hình ảnh xuyến chi ngày được nắng trong niềm say mê của nhân vật Tôi ở “tuổi chiều”. Nhưng bất ngờ không gian thơ lại được mở ra chiều kích khác khi đọc đến “bóng kiều mị xưa”. Chỉ với một hình ảnh thơ này mà tác giả đã dẫn người đọc đi vào một không gian khác, đó là không gian của quá khứ để “sống” và tưởng tượng. Hóa ra hình ảnh xuyến chi của hôm nay chính là hình ảnh xuyến chi của quá khứ được đánh thức. Hóa ra ở “tuổi chiều” mà Tôi vẫn vẹn nguyên nỗi đắm say về tình yêu một thời trai trẻ. Cũng trên nền tảng Hiện thực và Lãng mạn, bài thơ đã trực tiếp truyền cảm xúc từ trái tim nhà thơ đến trái tim người đọc. Đọc bài thơ, người đọc không khỏi cuốn hút theo niềm say mê ngây ngất của nhân vật Tôi về một tình yêu đẹp tuy có chút vương buồn. Cũng thuộc trào lưu Lãng mạn nhưng ngôn ngữ thơ Nguyễn Ngọc Hưng không hoa mỹ hoặc sến sáo mà ngược lại nó rất gần gũi, rất đời thường nhưng cũng rất thơ. Chính điều này đã giúp cho thơ anh luôn gần gũi và “sống” trong lòng bạn đọc.

“Xuyến chi ngày được nắng” là tiếng lòng của Tôi luôn hướng vọng về tình yêu, hạnh phúc lứa đôi. Cũng giống như xuyến chi luôn hướng về nắng ấm để tồn tại, Tôi cũng luôn hướng về Em để được sống trong hạnh phúc tình yêu dù chỉ là mộng mị chiêm bao. Em, tình yêu của Tôi, sức mạnh của Tôi!

Bình Định, 12/9/2016.

“Xuyến chi ngày được nắng” – tiếng lòng của “Tôi” luôn hướng vọng về tình yêu, hạnh phúc lứa đôi. – TUỆ MỸ.

Xuyến chi ngày được nắng

Được ngày mơn mởn nắng non
Nhìn đâu mắt cũng xoay tròn ngẩn ngơ
Xuyến chi em đẹp sững sờ
Rập rờn khêu trắng gợi mơ nhụy vàng…

Ấy là tôi nghĩ lang tang
Tuổi chiều không khói cũng mang hơi chiều
Xuyến chi em quá mĩ miều
Nào ai nỡ đốt bóng kiều mị xưa

Ấy là tôi tự đu đưa
Chân quê đó có lọc lừa chi đâu
Sớm hôm gió dãi mưa dầu
Hơi nào lả lướt dẫn câu mắt nào

Ấy là tôi nhiễm chiêm bao
Mượn cành đo đất mượn sao đếm trời
Xuyến chi em quá tuyệt vời
Đâu cần quyến rủ gọi mời ai đâu

Không là ngọc chẳng phải châu
Yêu thương được nắng lên mầu tinh khôi
Lỡ vương bóng xuyến chi rồi
Trắng vàng em nhuộm hồn tôi suốt đời!

10/06/2016

Xuyến chi ngày được nắng – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *