logo

Thêm yêu Hà Nội qua “Hà Nội và em” của Nguyễn Ngọc Hưng.

Những ngày đầu tháng 7 ở Bệnh viện 108 – Hà Nội, mình được rất nhiều bạn bè gửi lời thăm hỏi, khích lệ, động viên, trực tiếp, qua tin nhắn điện thoại, qua Fb… Nguyễn Ngọc Hưng lại có cách động viên mình rất khác: Bằng thơ. Đọc thơ Hưng viết về Hà Nội ngay giữa Hà Nội, nên rất thích, có một cảm giác rất lạ. Bài thơ mang dáng dấp tâm trạng của môt thư sinh trước vẻ đẹp dịu dàng, đoan trang, thơ mộng, thư thái của Hà Nội.

Mở đầu bài thơ là nỗi day dứt đáng yêu của một người với một người yêu mà chưa dành hết tâm can cho người mình yêu:

“Biết Hà Nội trước khi biết em
Yêu em rồi thêm yêu Hà Nội
Nhiều khi tự thấy mình có lỗi
Chưa ở bên nhau trọn một ngày!”

Khổ thơ mở đầu thật lạ: Như nhan đề Hà Nội và em. Nhưng lại có chút phân trần thật đáng yêu quá: “Biết Hà Nội trước khi biết em”. Nhưng cái phân trần trước là cái nguyên cớ của sự thanh minh sau: “Yêu em rồi thêm yêu Hà Nội”. Vậy nên, giữa Hà Nội và em, Ngọc Hưng cũng lúng túng, cũng ngỡ ngàng không thể nào tách bạch được.

Hai câu thơ sau cũng ỡm ờ, cũng “nước đôi” như vậy. Thấy có lỗi với ai Ngọc Hưng nhỉ: Hà Nội hay là em? Cho dù thế, tâm trạng xao xuyến, ngẩn ngơ với Hà Nội là có có thực. Mình lớn lên ở Hà Nội, tuổi thơ của mình gắn với những trò chơi bên gốc nhãn, gốc phi lao khu ĐH Thương Mại, khu Văn công Mai Dịch; gắn với tiếng đàn, tiếng hát điệu múa, vai chèo… Vậy nên, cứ mỗi lần về lại Hà Nội, mình cũng có cảm giác xuyến xao, ngơ ngẩn như Ngọc Hưng vậy.

Những khổ thơ tiếp theo, Ngọc Hưng thể hiện cảm xúc rất riêng với từng
“hình ảnh đặc trưng của Hà Nội”: Rượu làng Vân, sen Tây Hồ, bãi sông Hồng, hàng cây, mặt hồ… Mỗi một hình ảnh, lại đem đến cho anh một liên tưởng, một xúc cảm nhưng những liên tưởng, những xúc cảm ấy lại gắn liền với hình ảnh “em”(!). Rươụ làng Vân thì say, sen Tây Hồ thì thơm và đẹp như vẻ đẹp kép của em: Dịu dàng, mê đắm. Phù sa sông Hồng bồi bờ bãi tươi xanh, vừa quen vừa lạ bởi gió tây, gió bắc như vẻ thơm tho, ngọt ngào trên mái tóc em. Con đường, hàng cây, mặt hồ gợn sóng với những cái tên thân thương: Cổ Ngư, Thanh Niên, Láng, Bưởi, Hoàn Kiếm, Trúc Bạch, Bảy Mẫu… như vẻ thâm trầm, tươi non, trong trẻo đến vô cùng của đôi mắt em… Mỗi một nơi anh qua, mỗi một điều anh thấy đều đẹp đẽ đến diệu kỳ. Khiến anh say như say rượu làng Vân; khiến mê mải như hương sen Tây hồ; khiến mênh mang như hít gió sông Hồng; khiến anh lãng đãng như khói sương đường cổ… Tất cả đều thâm nghiêm, lặng lẽ, kín đáo, e lệ vậy mà khiến cho nhà thơ “dậy sóng”, phấp phỏng. Thế mới biết, cái tình của anh với cảnh, với người mới mãnh liệt làm sao.

Vậy cho nên, nhà thơ cứ miên man trôi theo cảnh vật, nương theo thâm trạng mà kiếm tìm một bóng hình trong mộng:

“Phố sạch bong mà gió mắc lầy
Đèn rực sáng mà trăng lạc lối
Yêu em rồi thêm yêu Hà Nội
Hà Nội tôi về, em đi đâu?”

Loanh quanh trên phố, mải mê với ánh đèn, thả hồn theo trăng gió Hà Nội. Đã yêu rồi thêm yêu nữa, yêu như mắc lầy, yêu như lạc lối. Ôi! Ngày xưa Từ Thức gặp tiên, rồi về núi chắc cũng chỉ như thế này thôi! Câu thơ cuối nghe như tiếng thở than, song đọc kĩ lại thấy như cái cớ để nhà thơ loanh quanh, mê mải…

Bài thơ này chắc Nguyễn Ngọc Hưng viết đã lâu (mình đoán thế), nhưng cái hồn, cái tình anh gửi vào những hình ảnh và ngôn từ vẫn rất hồn hậu và mê đắm. Theo cái hồn, cái tình ấy mình đã yêu thêm Hà Nội, và cả chính nhà thơ- bạn mình.

Đà Nẵng ngày 20/07/2013
Thêm yêu Hà Nội qua “Hà Nội và em” của Nguyễn Ngọc Hưng – HƯƠNG THỦY.

HÀ NỘI VÀ EM

Biết Hà Nội trước khi biết em
Yêu em rồi thêm yêu Hà Nội
Nhiều khi tự thấy mình có lỗi
Chưa ở bên nhau trọn một ngày!

Đâu chỉ rượu làng Vân mới say
Sen Tây hồ mới thơm mới đẹp
Hà Nội – em dịu dàng mắt kép
Soi vào mọi thứ bỗng nhân đôi.

Có nhau trong tâm khảm lâu rồi
Sao là lạ mỗi lần gặp lại
Sông Hồng vẫn nuôi xanh đồng bãi
Khang khác mùi gió Bắc, gió Tây.

Hỏi con đường lại hỏi hàng cây
Đường chạy thẳng, hàng cây đứng thẳng
Mặt hồ vẫn trang nghiêm, trầm lặng
Phấp phỏng lòng tôi sóng nổi đầy…

Phố sạch bong mà gió mắc lầy
Đèn rực sáng mà trăng lạc lối
Yêu em rồi thêm yêu Hà Nội
Hà Nội tôi về, em đi đâu?

HÀ NỘI VÀ EM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *