logo

Chuyên mục : Chưa được phân loại

17 Th10 2017

KHÚC CA CHĂM CHÚT CHO CÁNH ĐỒNG NHÂN ÁI TƯƠI XANH

Một trong những vật thể xưa nay loài người cho vào hạng thường nhất, đấy là cỏ! Tuy nhiên cỏ cũng là sự… để thi ca nương tựa vào đặng cho ra nhiều áng thơ bất tử…

Với Nguyễn Ngọc Hưng, anh mượn cỏ để viết khúc ca. Khúc ca ấy nếu đọc lướt qua ta chỉ thấy một nỗi buồn dìu dịu – hình như có một lão quê quần ống sớ, phe phẩy chiếc mo cau ngồi ngẫm ngợi về… thế thái nhân tình!
Nhưng nếu ta đọc nhâm nhi, lại thấy như ông lão cầm quạt mo cau kia đang lẩm nhẩm hát những nỗi niềm ẩn chứa lắm rưng rưng:

“Bên những vàng phai diệp lục
Vẫn có nhiều mơn mởn lá xanh” […]

06 Th10 2017

CẢM XÚC VỀ BÀI THƠ “ĐỪNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Có thể nói rằng, hôm nay ngồi viết một bài bình thơ của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) thật khó vô cùng, bởi vì hơn chục tập thơ của anh ra đời đã được hàng triệu bạn đọc ở mọi lứa tuổi biết đến. Và đã có khá nhiều nhà phê bình chuyên nghiệp, giới thiệu và bình phẩm thơ của anh rồi. […]

02 Th10 2017

Nhà thơ Cao Phương đọc thơ tình Nguyễn Ngọc Hưng

“Anh Nguyễn Ngọc Hưng thân mến,

Bài thơ tôi mới viết. Anh xem nếu phải chữa thì báo lại để tôi chữa. Nếu chưa phải chữa bây giờ thì anh đăng lên. […]

02 Th10 2017

NGUYỄN NGỌC HƯNG “CHƯA BAO GIỜ XA BIỂN”

Căn bệnh hiểm nghèo đã trói buộc cuộc đời Nguyễn Ngọc Hưng trong một không gian quá hẹp mấy mươi năm rồi, thế nhưng nó không thế lấy đi của anh cái không gian dài rộng hơn hai mươi năm trước đó. Vì thế, trong thơ anh, người ta vẫn thấy đủ mọi cung bậc của cuộc sống thường nhật, đủ mọi sắc màu của núi cao biển rộng…

Chắt chiu từng quãng đời trong kí ức để cộng hưởng với vị đời đắng ngọt đang trải qua từng ngày trong không gian chật hẹp của mình, Nguyễn Ngọc Hưng viết nên những câu thơ thật đẹp – những câu thơ của một tâm hồn trong sáng còn tha thiết với đời… […]

02 Th10 2017

Nguyễn Ngọc Hưng – Vịn câu thơ đứng dậy

“Viết là sống như sắp rời cuộc sống
Chưa biển thơ sóng chữ đã rạt rào…” (thơ NNH)

Tôi biết Nguyễn Ngọc Hưng qua ông bạn Chí Thành. Lâu lắm rồi, nó có kể về Hưng. Thực tình, chuyện về Hưng tôi nhớ không đậm bằng tấm lòng thằng bạn Vip của tôi với Hưng, hình như đó là câu chuyện về chuyến đi của Hưng ra Hà Nội (?), nó kể nhân tiện trong mạch câu chuyện nào đó… […]

24 Th9 2017

“Bập bùng lửa xanh” – Những lời khuyên hay hành trình tình yêu

Tôi nhận được bài thơ “Bập bùng lửa xanh” của Nguyễn Ngọc Hưng đúng ngày Valentine 2014. Ngày này ở Nam Định còn rét cắt da, cắt thịt. Ngồi trên nệm ấm, tôi đọc thơ. Từng từ, từng chữ, từng dòng, từng câu như nhấm nháp từng hạt sô-co-la đắng ngọt đầy quyến rũ. Bài thơ giống như củi trong lò sưởi đang cháy: Không rừng rực như lửa trại, không tí tách như than hồng bếp lửa mà âm ỉ cháy, âm thầm tỏa ấm, nồng nàn. Tôi tự hỏi, đó có phải là tình yêu cuộc đời của Nguyễn Ngọc Hưng không nhỉ! […]

24 Th9 2017

Dâng Trà: Dâng cả trời nhớ thương

Ngày của Cha năm nay tôi hoan hỉ chia sẻ với bạn bè bài thơ mộc mạc của cha. Nào đâu nhớ ở đâu xa trong kia bạn mình dâng trà cho cha trong tâm tưởng (Dâng trà – Nguyễn Ngọc Hưng). Bạn dâng trà, dâng cả tấm lòng thành kính, dâng cả nỗi niềm tủi khổ, dâng cả một trời nhớ thương… […]

24 Th9 2017

“Ơi à với Kim Cúc” – Lời ru dịu dàng của Nguyễn Ngọc Hưng

Tôi thật là ngưỡng mộ và cũng có chút ghen tỵ với Kim Cúc. Bởi hình như một “Cháy mãi sắc hoa vàng” chưa đủ, chưa hết, chưa rõ điều cần tỏ, nên Nguyễn Ngọc Hưng “to gan, lớn mật” đã “Ơi à cùng Kim Cúc”. Có vẻ như, lần này anh quyết thổ lộ cho đủ, cho hết, cho rõ đây. […]

24 Th9 2017

TẢN MẠN VỚI ” Cuộc đời sông” của Nguyễn Trọng Liên

Tôi chưa hề gặp anh cũng chưa hề quen biết hay có dịp đàm đạo. Những thông tin về anh quá hiếm hoi, quá mơ hồ trên Facebook: Anh là nhà giáo( hình như dạy Toán). Vào nhà anh thấy rất nhiều thơ tôi đoán anh yêu thơ. Thơ của anh giản dị, trong sáng, giàu cảm xúc và có khi rất hóm hỉnh. Tôi đọc đi đọc lại bài thơ CUỘC ĐỜI SÔNG viết tặng Nguyễn Ngọc Hưng sau khi anh đọc thơ của Hưng. Đọc và tôi thấy: dù chưa một lần gặp Hưng, biết về Hưng cũng rất ít ỏi nhưng anh Nguyễn Trọng Liên đã hiểu về Hưng khá sâu sắc. Có lẽ, bởi vì họ là những nhà thơ chăng(!). Bài thơ là mạch cảm xúc dạt dào, tầng tầng ý nghĩa như lớp lớp phù sa về cuộc đời: […]

24 Th9 2017

“HƯƠNG” tình của Nguyễn Ngọc Hưng

Mẹ tôi bảo rằng: Mẹ thích tên Hương và Thủy, nên khi sinh con gái đầu lòng, mẹ không ngần ngại ghép tên mình với cả hai tên mẹ yêu. Không chỉ có vậy, khi hai em tôi ra đời, dù gái hay hay trai mẹ cũng lót “Hương” cho nó có bạn. Từ khi bập bẹ nói đến khi lớn lên tôi rất thích tên mình, cả hai chữ “Hương” và “Thủy” y như mẹ tôi vậy. Thủy là nước- rất cụ thể, còn Hương… Chả có gì là cụ thể cả. Không thể nắm bắt, không thể hình dung, chỉ có thể là… cảm nhận. Đến khi đọc bài “HƯƠNG” của Nguyễn Ngọc Hưng, thì tôi lại càng thấy rõ hơn điều đó. Tuy vậy, tôi vẫn cảm nhận được một làn hương tình yêu rất riêng đang lan tỏa, đang ướp hồn anh ấy! […]