logo

CẢM XÚC VỀ BÀI THƠ “ĐỪNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Có thể nói rằng, hôm nay ngồi viết một bài bình thơ của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) thật khó vô cùng, bởi vì hơn chục tập thơ của anh ra đời đã được hàng triệu bạn đọc ở mọi lứa tuổi biết đến. Và đã có khá nhiều nhà phê bình chuyên nghiệp, giới thiệu và bình phẩm thơ của anh rồi.

Ngay cả chuyện ngồi liệt kê các giải thưởng của anh cũng đủ thấy, hình như không cần thiết phải giới thiệu và bình phẩm gì thêm nữa:
– Giải thưởng Văn học cho thiếu nhi – HNV VN 1994.
– Giải thưởng cuộc thi viết về thiếu nhi dân tộc và miền núi – Báo TNTP và NXB Kim Đồng 1994-1995.
– Tặng thưởng cuộc thi thơ lục bát – Bào Giáo dục & Thời đại 1997-1998.
– Giải thưởng cuộc thi thơ Quốc tế dành cho người tàn tật “Một trái tim – Một thế giới” năm 2000.
– Tặng thưởng tác phẩm tài hoa – Báo tài hoa trẻ năm 2002.
– Giải đặc biệt cuộc thi thơ cho người tàn tật tỉnh Gia Lai năm 2003.
– Tặng thưởng thơ hay trong 100 số của Tạp chí Cửa Việt năm 2003.
– Tặng thưởng “Huy chương vì sự nghiệp VHNT VN” năm 2004.
– VV…

Liệt kê ra như vậy chủ yếu để “chứng minh” rằng, bây giờ ngồi viết một bài bình thơ của nhà thơ NNH thật khó vô cùng”!

Tuy nhiên tôi cũng có một chút may mắn, hay cũng có thể nói là “thế mạnh” hơn so với các nhà thơ và nhà phê bình chuyện nghiệp khác ở chỗ là, tôi thuộc lòng thơ NNH và đã từng về Thị trấn Chợ Chùa, ngồi bên giường bệnh để ngâm cho anh nghe những bài thơ của anh sáng tác mà không cần phải giở sách ra. Chính vì vậy nên tôi mạnh dạn viết đôi điều về cảm xúc của mình khi đọc bài thơ có tựa đề là “Đừng” của anh. Để tránh mất thời gian, tôi sẽ không đi theo bài bản của các nhà chuyên nghiệp, tôi chỉ tóm tắt vài ý (có thể không giống ai) mà thôi.!

“Giá em đừng gặp lại tôi
Chút tình gió thoảng mây trôi đã mờ”

Cái chỗ này, tác giả và các nhà phê bình chuyên nghiệp có thể kéo dài bao nhiêu trang cũng được. Một khi mà mối tình tan vỡ, thì tác giả của nó có thể đưa ra đủ lý do để ngồi than khóc, hối tiếc: Giá như đừng gặp, giá đừng nhớ, giá đừng thương, … Bài thơ này gồm 5 khổ thì 4 khổ đầu NNH cũng giống hệt như “nghìn lẻ một” nhà thơ thất tình khác mà thôi! Có một điểm đáng chú ý về phần nghệ thuật là ở câu thơ “Em đừng chênh nợ, chao duyên”. Câu thơ này sử dụng nghệ thuật đảo ngữ và phép tiểu đối. Đây là nghệ thuật mà Cụ Nguyễn Du thích sử dụng nhất trong Truyên Kiều (chênh chao duyên nợ).

Phải công nhận rằng, đọc đến khổ thơ thứ 5 tôi mới tìm thấy NNH.
“Đêm rằm trăng lại tròn trăng
Thương nhau không đặng chi bằng nhớ nhau”.

Thú vị thật đấy quí vị ạ. NNH đây rồi! Chẳng ai viết như vậy cả!

Chúng ta biết rằng NNH có 2 mảng thơ, một mảng thơ thiếu nhi và một mảng thơ tình yêu. Mảng thơ thiếu nhi là “không gian thật” còn mảng thơ tình yêu là “không gian ảo”.

Đó là nơi gửi gấm những khát vọng, những mơ ước nằm ngoài tầm tay của anh. Khi chúng ta gặp tình huống tình yêu tan vỡ thì thường khuyên nhau: “Thôi, hãy quên đi cho khỏe, đừng bận tâm làm gì cho nhọc lòng !” Nhưng NNH không như vậy. Quên đi đối với anh là một nỗi đau. Càng cố gắng quên thì lại càng đau, nên cách tốt nhất là “đành phải nhớ” !

Bài thơ này anh viết năm 2003 (gửi tặng tôi năm 2005), như vậy đến nay là tròn 10 năm rồi, thú thật quí vị, mỗi lần đọc câu thơ này, tôi lại rưng rưng nước mắt. Trong cuộc sống có những thứ chúng ta dễ dàng vứt bỏ để tìm cái mới một cách dễ dàng, nhưng NNH thì không như vậy!

Sau này, tôi gặp lại tâm trạng này của anh trong một bài thơ khác – “Bắt đền ai”:

“Không quên được thôi thì vô tư nhớ
Như trăng tròn, trăng khuyết một dòng tên”.

Vũng Tàu 24/09/2013

CẢM XÚC VỀ BÀI THƠ “ĐỪNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Duy Quế.

ĐỪNG?!

Giá em đừng gặp lại tôi
Chút tình gió thoảng mây trôi đã mờ
Tôi đừng ướt ráo câu thơ
Thì em đâu phải thẫn thờ nắng mưa

Gía đừng chung chuyến tàu xưa
Nhớ thương cũng nhớ thương vừa vừa thôi
Đừng xao xuyến đến bồi hồi
Chắc là em đã quên tôi lâu rồi

Đôi bên đừng quá lở bồi
Thì đâu đến nỗi đứng ngồi không yên
Em đừng chênh nợ chao duyên
Nát lòng tôi cũng chôn nguyên khối tình

Cấm tim tim vẫn thậm thình
Làm sao ngăn nổi mắt mình rưng rưng
Thương người dưng nhớ người dưng
Đã không đừng được thôi đừng cấm ngăn

Đến rằm trăng lại tròn trăng
Quên nhau không đặng chi bằng nhớ nhau
Vẽ tranh đành phải tô màu
Cốt sao đừng vấy nỗi đau sang người!

01.02.2003

ĐỪNG?! – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *