logo

Dâng Trà: Dâng cả trời nhớ thương

Ngày của Cha năm nay tôi hoan hỉ chia sẻ với bạn bè bài thơ mộc mạc của cha. Nào đâu nhớ ở đâu xa trong kia bạn mình dâng trà cho cha trong tâm tưởng (Dâng trà – Nguyễn Ngọc Hưng). Bạn dâng trà, dâng cả tấm lòng thành kính, dâng cả nỗi niềm tủi khổ, dâng cả một trời nhớ thương…

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng luôn buồn man mác, nhất là những bài thơ lục bát. Thơ lục bát trong thơ Hưng cũng luôn “cách điệu”, luôn đổi mới nhưng cái tình, cái buồn thì ít đổi. Hình như đó là “phong cách thơ” Ngọc Hưng:

“Thưa cha,
Này chén trà thơm
Con xin cắn cỏ ngậm rơm dâng người
Bông nào đẹp
Bông nào tươi
Tám mươi đóa nở nụ cười ban mai”

Ngày của Cha, người làm bánh, người tặng quà, Hưng thì dâng “chén trà thơm”. Nhưng cái cách Hưng dâng trà thật kính cẩn, thật tha thiết “Con xin cắn cỏ ngậm rơm”. Chi tiết này cũng làm tôi khâm phục tài “biến hóa” của Hưng. Người ta nói: “cắn cỏ ngậm vành”, hoặc “cắn rơm cắn cỏ”, Hưng nói “cắn cỏ ngậm rơm”- một sáng tạo quá hợp lý: Vừa hợp vần, vừa hợp ý. Phải chăng cái “nụ cười ban mai” kia thật mãn nguyện, thật ân cần đền đáp tấm chân tình, hiếu thuận của Ngọc Hưng. Nghệ thuật ẩn dụ “Tám mươi đóa” càng làm cho giọng điệu, không khí bài thơ ngay từ đầu đã rất xúc động, trang trọng và thiêng liêng.

Trước “nụ cười ban mai”, Ngọc Hưng giãi bày, phô kể:

“Đời con mộng mị đêm dài
Chút hương tình rớt
Chút tài hoa rơi
Ngửa tay gió lật nón cời
Con đò úp mặt khóc thời trăng xanh.

Một con mắt thức tàn canh
Một con mắt ngủ
Rắp ranh mơ về
Ngọn đèn đã tắt đam mê
Quờ tay níu sợi tóc thề
Mộng du…”

Hàng loạt những hình ảnh gợi tả, gợi cảm kết hợp với giọng thơ chậm, buồn: “mộng mị”, “rớt”, “rơi”, “ngửa tay”, “nón cời”, “ úp mặt khóc”, nhất là hình ảnh “Ngửa tay gió lật nón cời”, “Con đò úp mặt khóc…” không chỉ giúp chúng ta dễ dàng hình dung ra hoàn cảnh, thân phận của Ngọc Hưng mà còn làm cho lòng ta thổn thức, bâng khuâng cùng bạn. Nhưng, có điều, cái cách nói quá: “Chút hương tình rớt – Chút tài hoa rơi” của Hưng làm tôi chạnh lòng. Hương tình của Hưng với đời, của đời với Hưng không hề “chút” cũng chẳng hề “rớt”, tài hoa của Hưng cũng không hề “chút” cũng chẳng hề “rơi” đâu. Ăm ắp đầy, thăm thẳm sâu và nồng nàn nắng, dào dạt sóng. Ở đời, hồ dễ mấy ai có “chút hương tình”, “chút tài hoa” ấy như Hưng!

Có mâu thuẫn không nhỉ khi Hưng viết: “Một con mắt thức tàn canh- Một con mắt ngủ- Rắp ranh mơ về” và “ Ngọn đèn đã tắt đam mê- Quờ tay níu sợi tóc thề- Mộng du”. Đó có phải là nỗi niềm bản năng, sự trăn trở thói quen không Hưng: Luôn nửa tỉnh nửa thức, luôn mơ mơ màng màng để rồi dâng đời, dâng người những vần thơ sâu lắng và tha thiết? Bạn nói: “Ngọn đèn đã tắt đam mê”, sao vẫn “quờ tay níu”, cho dù chỉ một “sợi tóc thề”, để rồi tự cho rằng đó là mộng du nhỉ. Chi tiết ấy, theo tôi, bạn đã “ nói ngược” rồi, ngọn đèn đam mê trong bạn vẫn cháy, không còn hừng hực, rừng rực nhưng âm ỉ, bền bĩ. Một sợi tóc thề thôi không phải vẫn còn vướng vít, quấn quít trong bạn đó thôi (cho dù thức, cho dù ngủ, cho dù mộng du) và nó mảnh mai thế, mỏng manh thế mà bạn vẫn “níu” đó thôi! Và hình như, hiểu nỗi niềm của bạn nên “Tám mươi đóa nở nụ cười ban mai” đó Ngọc Hưng à!

“Thưa cha
Nắng xế chiều thu
Trà thơm quyện khói sương mù tỏa hương
Cha dù giận
Cha dù thương
Nhắp môi gọi chút vô thường lên môi…”

Những câu thơ cuối bài vẫn giữ nguyên giọng thơ vô cùng tha thiết. Hình ảnh “Nắng xế chiều thu”, “ Trà thơm quyện khói sương mù tỏa hương” thật thân thương, gần gũi lại rất thành kính, thiêng liêng, kéo ta xích lại gần hơn. Khoảng cách không gian, thời gian như ngưng đọng, như hòa quyện với tình phụ tử, tình ruột thịt.

Bài thơ đã khép lại, nhưng tình yêu mà Ngọc Hưng dành cho cha còn đọng mãi. Ngọt ngào, sâu lắng như một khúc ca dao…

Đà Nẵng 17/6/2013

Dâng Trà: Dâng cả trời nhớ thương – Hương Thủy.

DÂNG TRÀ

Thưa cha,
Này chén trà thơm
Con xin cắn cỏ ngậm rơm dâng người
Bông nào đẹp
Bông nào tươi
Tám mươi đóa nở nụ cười ban mai.

Đời con mộng mị đêm dài
Chút hương tình rớt
Chút tài hoa rơi
Ngửa tay gió lật nón cời
Con đò úp mặt khóc thời trăng xanh.

Một con mắt thức tàn canh
Một con mắt ngủ
Rắp ranh mơ về
Ngọn đèn đã tắt đam mê
Quờ tay níu sợi tóc thề
Mộng du…

Thưa cha
Nắng xế chiều thu
Trà thơm quyện khói sương mù tỏa hương
Cha dù giận
Cha dù thương
Nhắp môi gọi chút vô thường lên môi!

DÂNG TRÀ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *