logo

Hồi ức ngọt ngào, mê đắm từ “Khoảnh khắc diệu kỳ” của Nguyễn Ngọc Hưng

Trong đời ai cũng có những phút giây diệu kì, đó là những phút giây hạnh phúc, nhưng diệu kì nhất, hạnh phúc nhất có lẽ là phút giây gặp mặt- khởi nguồn cho hạnh phúc. “Khoảnh khắc diệu kì” của Nguyễn Ngọc Hưng đã làm sống lại trong tôi những phút giây diệu kì nhất trong đời. Bài thơ là một clip quay chậm, cận cảnh phút giây ban đầu hết sức chân thực và cũng hết sức sinh động.

Cái nhìn ban đầu thật lạ, các giác quan được huy động hết cỡ bởi sức thu hút của nhau.

“Trong suốt
Có thể thấy từng tế bào
Phập phồng thở”

Ô! Cái nhìn ban đầu mới tinh khôi, tươi sáng làm sao! Cái nhìn như soi rọi vào nhau, như khám phá, như suy đoán, cân nhắc… Nhà thơ không sử dụng nhiều biện pháp tu từ mà tập trung tái hiện chân thực tâm trạng, cảm giác thuở bạn đầu: Chính xác đến từng ánh nhìn, chính xác đến từng “tế bào”, chính xác đến từng hơi thở. “ Phập phồng thở” là một chi tiết đắt. Hơi thở hồi hộp, hơi thở lo lắng, hơi thở e ngại nữa.

Còn những câu thơ sau thì đúng là tâm trạng khi yêu:

“Tay trong tay vẫn nhớ
Mắt trong mắt còn mơ
Đầy
Rỗng
Dại khờ”

Nguyễn Ngọc Hưng đã thể hiện cảm giác yêu đúng quá: Bên nhau vẫn nhớ; gần thật tưởng mơ; khao khát tràn đầy; lý trí đuối, rỗng; hành vi dại khờ. Hai người đang yêu là hai người đang say, hai người đang mơ và vì vậy từ ánh mắt đến bàn tay, từ con tim đến khối óc đều cuồng nhiệt, đê mê… Sức hút của tình yêu được Ngọc Hưng cụ thể hóa và cũng nên thơ hóa thật tài tình!

Nào đã hết, cơn sóng tình đã dào dạt xô bờ, giọng điệu thơ cũng như sóng xô dào dạt:

“Chẳng biết mình đang sống lịm trong thơ
Hay đang chết ngọt ngào trong nhạc
Im lặng vang
Cõi này
Cõi khác”

Yêu thế mới yêu, mê thế mới mê! Yêu không biết là mình đang tồn tại hay đang phiêu diêu; Yêu không kể thơ- không kể nhạc, không kể tĩnh- không kể động, không kể trần thế- không kể dương gian, không kể thiên đường-không kể địa ngục, không kể cõi tiên- không kể xác tục. Chi tiết: “Im lặng vang” thật là độc đáo. “ Im lặng” sao “vang”, đã “vang” sao “ im lặng”, vô lý mà có lý, bởi men say tình yêu đã khiến lý trí mù lòa, mềm yếu! Chao ôi là tình yêu xanh đỏ, tròn méo ra răng mà khiến trí người chao đảo, điên cuồng đến vậy!

Nhưng hai kẻ đang yêu thì say, mà nhà thơ thì lại tỉnh, rất tỉnh:

“Có một làn sóng âm đi lạc
Từ muôn xưa
Thảng thốt dội về
Đê mê
Khẩn cấp”

Khao khát dâng cao, lý trí điên đảo, thế nên cái gì đến sẽ đến… Nhưng, nhà thơ đã biện minh cho hai người say yêu kia (hay họ tự biện minh nhỉ?) rằng “Có một làn sóng âm…” mách bảo, thôi thúc, dụ khị, lôi kéo… Sóng âm ư? Không, đó là sức lôi cuốn diệu kỳ của men tình. Tình yêu đã thăng hoa đến đỉnh điểm chứ không còn e ngại, hay nồng nhiệt đến điên cuồng nữa.

Và điều kì diệu hơn đã đến:

“Đất trời nhập lại tan ra
Nhập lại
Tan ra
Nhập
Tan
Tan
Nhập…”

Thật là tài tình, thật là kì diệu! Tình yêu giao hoan với đất trời, hòa quyện trong đất trời để hồi sinh một cuộc đời mới. Cái “nhập lại”, “tan ra”- chuyện của muôn đời, chuyện của tạo hóa, chuyện của qui luật tự nhiên… cuối cùng cũng chỉ đơn giản là như vậy. Ngọc Hưng dùng “nhập”- “tan” chứ không phải “nhập”- “tách” hay “hòa”- tan phải chăng muốn nhấn nhá cái tan hòa, giao thoa với trời đất. Cấu tứ của khổ thơ cũng độc đáo không kém: … “nhập lại tan ra”/ “nhập lại”/ “tan ra”/ “nhập”/ “tan”/ “tan”/ “nhập”…và dấu ba chấm là sự thăng hoa kì diệu (tự nhiên, tôi cảm thấy giá như cái dấu ba chấm cuối cùng của Hưng nếu được đặt riêng một hàng, có vị trí, ý nghĩa như “nhập”/ “tan” thì có lẽ nó sẽ nhấn ý hơn).

Bài thơ có năm khổ, theo tầng bậc chữ nghĩa: 3/5/5/5/7, theo đúng tầng bậc, trình tự yêu: Gặp gỡ- Đắm say- Nồng nhiệt- Đê mê- Thăng hoa, nhưng lại đem đến chúng ta cảm giác người trong cuộc; cho ta sống lại những hồi ức ngọt ngào, mê đắm của một thời hoa niên.

Tháng 5/2013

Hồi ức ngọt ngào, mê đắm từ “Khoảnh khắc diệu kỳ” của Nguyễn Ngọc Hưng – Hương Thủy.

KHOẢNH KHẮC DIỆU KỲ

(Kỷ niệm “Giây phút ban đầu ngày ta gặp nhau”)

Trong suốt
Có thể thấy từng tế bào
Phập phồng thở

Tay trong tay vẫn nhớ
Mắt trong mắt còn mơ
Đầy
Rỗng
Dại khờ

Chẳng biết mình đang sống lịm trong thơ
Hay đang chết ngọt ngào trong nhạc
Im lặng vang
Cõi này
Cõi khác

Có một làn sóng âm đi lạc
Từ muôn xưa
Thảng thốt dội về
Đê mê
Khẩn cấp

Đất trời nhập lại tan ra
Nhập lại
Tan ra
Nhập
Tan
Tan
Nhập…

KHOẢNH KHẮC DIỆU KỲ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *