logo

KHÚC CA CHĂM CHÚT CHO CÁNH ĐỒNG NHÂN ÁI TƯƠI XANH

Một trong những vật thể xưa nay loài người cho vào hạng thường nhất, đấy là cỏ! Tuy nhiên cỏ cũng là sự… để thi ca nương tựa vào đặng cho ra nhiều áng thơ bất tử…

Với Nguyễn Ngọc Hưng, anh mượn cỏ để viết khúc ca. Khúc ca ấy nếu đọc lướt qua ta chỉ thấy một nỗi buồn dìu dịu – hình như có một lão quê quần ống sớ, phe phẩy chiếc mo cau ngồi ngẫm ngợi về… thế thái nhân tình!
Nhưng nếu ta đọc nhâm nhi, lại thấy như ông lão cầm quạt mo cau kia đang lẩm nhẩm hát những nỗi niềm ẩn chứa lắm rưng rưng:

“Bên những vàng phai diệp lục
Vẫn có nhiều mơn mởn lá xanh”

Vâng! Vàng thì phai – lá thì mơn mởn, nên:

“Lóng lánh mắt sương cười trên cỏ
Mỗi bông hoa thơm một phước lành”

Chỉ bốn câu thơ mở mà như đã ôm chứa được cả sự tác thành của tạo hóa. Sự tàn lụi và kế thừa – nguồn vui và nỗi buồn đan xen để cuối cùng cỏ không chỉ điểm tô mà còn khẳng định: Nếu thiếu cỏ là thiếu sự sống!

“Không chỉ biết ăn sương uống lá
Dù thế thôi cũng đủ nhu cầu”

Là sương là lá đâu phải sơn hào hải vị, đâu phải mâm cao cỗ đầy! Sương lá tinh khiết ngon lành và thanh sạch vô cùng. Nguyễn Ngọc Hưng phồn thực hay tư chất nghệ sĩ phồn thực, hay bao lớp người một nắng hai sương phồn thực mà để có hai câu thơ đẹp đến ngỡ ngàng?

“Khao khát săn mùi hương lạ
Đêm ngày khao khát dế huơ râu”

Có chút gì… lừng khừng, cao đạo, sự phớt đời nhưng thân thiện vị tha:

“Riu riu đất hát hay trời hát
Sương đẫm trăng hòa điệp khúc xanh”

Tạo hóa nhân từ ban cho cỏ những hạt tí hon tưởng tượng… để sau buổi cày ta biết những… huơ râu. Hươ râu rút ruột được chút mới hay hươ râu lẳng lặng dứng dậy trên chặng đường phấp phỏng lắm chênh vênh? Bởi:

“Tơi tả một đời trăm hướng gió
Cỏ khâu mấy mũi cho lành?”

Để một dấu hỏi khép lại khúc ca – dấu hỏi neo vào lòng người đọc, như câu hỏi lớn treo trĩu cành thông lớn!

Gấp sách lại tôi bồi hồi sực nhớ câu thơ “Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng/ Trổ hoa vàng dọc lối để ong bay” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Nghĩ thế rồi giật mình: “Khúc ca trên cỏ” là khúc ca một nắng hai sương, nói về những buổi cày – cày trên cánh đồng – cày trên trang giấy… nhưng trước nhất và hồn nhiên nhất là khúc ca chăm chút cho những cánh đồng nhân ái ngày một tươi xanh.

Ba khổ thơ giản dị mà no ấm, đẹp đẽ như cánh đồng mùa thai nghén…

Đọc thơ rồi lòng có gì thao thiết như cùng muốn… ca lên!

Trâu Quỳ, ngày 21 tháng 06 năm 2010

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

KHÚC CA CHĂM CHÚT CHO CÁNH ĐỒNG NHÂN ÁI TƯƠI XANH – Nguyễn Thuận Đức.

KHÚC CA TRÊN CỎ

Bên những vàng phai diệp lục
Vẫn có nhiều mơn mởn lá xanh
Lóng lánh mắt sương cười trên cỏ
Mỗi bông hoa thơm một phước lành!

Không chỉ biết uống sương ăn lá
Dù thế thôi cũng đủ nhu cầu
Khao khát săn mùi hương lạ
Đêm ngày ngơ ngác dế huơ râu…

Riu riu đất hát hay trời hát
Sương đẫm trăng hoà điệp khúc xanh
Tơi tả một đời trăm hướng gió
Cỏ khâu mấy mũi cho lành?

14.5.2004

KHÚC CA TRÊN CỎ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *