logo

“Ơi à với Kim Cúc” – Lời ru dịu dàng của Nguyễn Ngọc Hưng

Tôi thật là ngưỡng mộ và cũng có chút ghen tỵ với Kim Cúc. Bởi hình như một “Cháy mãi sắc hoa vàng” chưa đủ, chưa hết, chưa rõ điều cần tỏ, nên Nguyễn Ngọc Hưng “to gan, lớn mật” đã “Ơi à cùng Kim Cúc”. Có vẻ như, lần này anh quyết thổ lộ cho đủ, cho hết, cho rõ đây.

Ngay nhan đề bài thơ, Ngọc Hưng chỉ tên, chỉ người chứ không mượn hoa để bộc lộ. Vậy anh “à ơi” điều gì trước hết:

“Ngày thu đã đẫm nắng vàng
Sang xuân lòng vẫn mơ màng sắc thu
Có người dứt áo đi tu
Lên chùa chạm bóng vi vu quay về”

Hình như Ngọc Hưng vẫn không thẳng thắn, vẫn phải mượn Xuân- Thu (ngày thu, sắc thu, sang xuân) để giãi bày. Biệt tài của Ngọc Hưng là tả cảnh ngụ tình. Cảnh sắc trong hai câu thơ: “Ngày thu đã đẫm nắng vàng-Sang xuân lòng vẫn mơ màng sắc thu” rất tươi tắn, rất sáng trong, rất rực rỡ, rất ấm áp, rất nên thơ và có chiều sâu tâm trạng. Cái mơ màng của Hưng từ thu đến xuân rồi lại thu (đi qua mùa đông) đầy luyến tiếc, tràn nhung nhớ. Thu đã ám ảnh anh, trở thành khao khát, mộng mị. Nói thu để liên tưởng đến Cúc, mượn “mơ màng sắc thu” để tỏ nỗi niềm thì thật là khôn khéo! Đúng thôi, kiều nữ trong Hưng tươi tắn, ấm áp thế kia, Hưng không mơ màng mới là lạ.

Ban đầu tôi ngỡ ngàng về hình ảnh người đi tu của Ngọc Hưng, nhưng đọc kĩ, mới ngộ ra ẩn ý: “Có người dứt áo đi tu-Lên chùa chạm bóng vi vu quay về” Thu ấm áp, thu quyến rũ không đoái trông mới lạ, nhưng đoái trông thì e ngại vậy chi trốn tránh. Hình ảnh “ dứt áo đi tu” có vẻ như rất dứt khoát. Ấy vậy mà…lên đến chùa “chạm bóng vi vu” thì… cái dứt khóat ban đầu đã tiêu tán. Chi tiết này cũng rất độc đáo, nó không chỉ thể hiện cái âm thanh tiêu sơ nơi cửa thiền mà còn gợi một không gian hoang vắng khác hẳn với khung cảnh tràn đầy ánh sáng, rực rỡ sắc vàng của mùa thu. Vậy nên, không thể tu được!

Quay về với “lòng vẫn mơ màng” vậy nên:

“Bên thềm dở tỉnh dở mê
Ai như Cúc thả tóc thề đợi ai”

Đúng là “dở tỉnh dở mê”! Tỉnh nên nhận ra Cúc (chứ không phải thu, ngày thu, sắc thu, sắc hoa vàng…). Còn mê vì tưởng Cúc “thả tóc thề đợi ai”- Có khi còn nghĩ mình là ai kia nữa không chừng… Và đây hình như cũng là lần đầu tiên Hưng “đặc tả” Kim Cúc: Bên thềm Cúc thả tóc thề. Một bức tranh thiếu nữ thật tao nhã, thật tinh khôi.

“Nam mô lược giắt trâm cài
Thu vàng một xuân vàng hai ba vàng
Tiếc mình xưa chẳng “to gan”
Đành nay “lớn mật” muộn màng hát ru”

Trước bức tranh đơn sơ mà giàu sức thu hút kia, lòng thi nhân không khỏi tuôn tràn những tiếc nuối. “Thu vàng một xuân vàng hai ba vàng”. Hình bóng kia trước ám ảnh một nay ám ảnh hai ba hay, trước quyến rũ một nay quyến rũ hai ba. Vậy nên, xưa không “to gan” nay càng không dám “lớn mật”, nên chi đành “muộn màng hát ru”. Thi nhân ru gì: Ru vẫn mơ màng sắc thu, ru vẫn dở tỉnh dở mê, ru vẫn ngậm ngùi tiếc nuối, ru lời ru muộn màng…

“À ơi tơ nhện lu bù
Ơi à “giọt mắt” đánh đu gió mùa…”

Bài thơ kết bằng lời ru. Lời ru của ai và cho ai nhỉ! Của Ngọc Hưng cho Kim Cúc! Của Kim Cúc cho Ngọc Hưng! Của nhà thơ cho những người chưa yêu, đang yêu và đã yêu! Hiểu theo cách nào cũng thấy chưa ổn.

Nhưng, đây chính là lời ru của Ngọc Hưng cho chính mình. Biết là tơ nhện giăng lưới, biết giọt mắt sẽ rơi theo năm tháng… nhưng vẫn không thể ngừng tương tư. Cái sắc hoa vàng kia vẫn cứ rực cháy mãi, rực cháy mãi sưởi ấm trái tim đa cảm của Ngọc Hưng.

Khác với “Cháy mãi sắc hoa vàng”, “Ơi à với Kim Cúc” có giọng điệu trầm nhẹ, thủ thỉ nhưng vẫn rất thiết tha, nồng nàn đi vào lòng chúng ta như một bản balad dịu dàng ngân nga mãi. Ngân nga mãi…

Đà Nẵng tháng 5/ 2015

“Ơi à với Kim Cúc” – Lời ru dịu dàng của Nguyễn Ngọc Hưng – Hương Thủy.

ƠI À VỚI KIM CÚC

Ngày thu đã đẫm nắng vàng
Sang xuân lòng vẫn mơ màng sắc thu
Có người dứt áo đi tu
Lên chùa chạm bóng vi vu quay về

Bên thềm dở tỉnh dở mê
Ai như Cúc thả tóc thề đợi ai?

Nam mô lược giắt trâm cài
Thu vàng một xuân vàng hai ba vàng
Tiếc mình xưa chẳng “to gan”
Đành nay “lớn mật” muộn màng hát ru

À ơi tơ nhện lu bù
Ơi à “giọt mắt” đánh đu gió mùa…

ƠI À VỚI KIM CÚC – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *