logo

BẠN NỐI KHỐ

Ơi thằng bạn nối khố
Vất vả từ lên năm
Đêm chẳng thấy mặt rằm
Ngày thả da ăn nắng.

Mệnh danh “ông già đắng”
Không chỉ vì xác khô
Chuyện đầy nong lút mủng
Còn vun triết lý bồ…

Rậm rật máu giang hồ
Pha nỗi niềm u uẩn
Hê… Đi mô về mô
Vẫn thương hoài cố quận!

Vừa có duyên vừa chuẩn
Lại rất đỗi “X-Men”
Đến đâu hắn cũng được
“Tèn ten… con dế mèn”.

Hay chi “chém” rùm beng
Cốt “luyện công” thâm hậu
Sống di dưỡng đốm đèn
Nuôi giấc mơ Bắc Đẩu…

Trắng nhân tình đã thấu
Đen thế thái cũng tường
Thái cực thường luân chuyển
Gì thương được thì thương.

Yêu vợ con hơn ngọc
Quý bằng hữu tựa vàng
Tiền không tiêu là giấy
Uổng công mình gian nan.

Từng “tứ phái tam bang”
Chẳng nệ hà tiểu tiết
Luôn hào phóng nhẹ nhàng
Chẳng so đo hơn thiệt.

Tiếc không? Gì phải tiếc
Đủ chưa? Biết đủ rồi
Trải đời muôn khắc nghiệt
Gặp nhau là “vui thôi”.

Dù nối thiên nối địa
Không quên nối khố xưa
Lọc bồi lở nắng mưa
Hồn tinh khôi văn vắt…

Mấy mươi năm xa mặt
Không một chút cách lòng
Hơn nửa vòng trái đất
Tiễn bạn về lại… Mong!

24.05.2017
(Chút tâm cảm với Lỗ Đại Sơn)

BẠN NỐI KHỐ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *