logo

EM BẢO…

Em bảo tôi đến tôi đã đến
Em bảo tôi cười tôi đã cười
Hiền như một con chiên ngoan đạo
Cỏ héo sẵn sàng tin cỏ tươi.

Em bảo tôi khóc tôi đã khóc
Em bảo tôi câm tôi đã câm
Chẳng ai muốn mờ như chiếc bóng
Yêu em tôi chấp nhận âm thầm.

Em bảo gì tôi vâng cái ấy
Ngay cả khi phải chết tức thì
Chết để vui lòng em cũng đáng
Chỉ xin đừng bảo: Xéo ngay đi!

Trời cao đất rộng, không em bảo
Làm sao tôi đi hết kiếp này?

EM BẢO… – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Một bình luận trong “EM BẢO…”

  1. Khi người ta yêu người ta có thể chấp nhận tấ cả. Kể cả cái chết. Thế nhưng ! Vãn còn một điều kiện tưởng như rất ít ỏi đó là đừng bao giờ em đuổi anh đi. Vì điều đó đồng nghĩa em chẳng bao giờ yêu anh!

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *