logo

GÕ CỬA

Ta sẽ không gõ cửa cuộc đời em. Dù biết rằng như thế là tự dối lòng. Như thế là không trung thực. Như thế là ta đã vô tình đánh mất một nửa linh hồn, một nửa trái tim…

Người ta hay ví tình yêu như cánh chim. Ta hiểu thêm cuộc đời như mũi tên sắc lạnh. Ôi, mũi tên oan khiên đủ sức hạ những con đại bàng dũng mãnh, huống đôi mình như những cánh chim non!

Có nghĩa gì đâu chuyện mất hay còn. Ta chỉ sợ vết thương lòng rỉ máu. Ta chỉ sợ… Gõ cửa cuộc đời em là sa cảnh chim lồng cá chậu, trăm mối buộc ràng, không thể thoát đâu em!

Thà em như vầng trăng đêm – ngàn năm ta không với tới. Thà em như một áng mây bay về đâu vời vợi, để ta sống trong nỗi chờ nỗi đợi, trong khắc khoải hoài mong. Và mãi mãi đi tìm…

Thà ta mất nửa linh hồn, mất nửa trái tim cho em được vẹn nguyên như đã từng nguyên vẹn. Thà ta như một gã bất bơ em chưa từng biết đến – chưa non thề biển hẹn – cho em khỏi nặng lòng trước lúc ra đi.

Cuộc đời em, em cứ khép lại đi. Tình yêu ta, ta thề không gõ cửa… Có lẽ cái hay nhất của một vùng đất hứa là người ta chưa đến đó bao giờ!

27.07.1993
GÕ CỬA – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *