logo

LÊN ĐỒI Í A VỚI CỎ

Không phải ống thụt bời lời, cái ná dây thun hay cây súng bắn diêm nẹt tôi về ký ức
Cũng không phải dòng sông mê mải tháng ngày lênh loang chảy qua lồng ngực
Mà những buổi trốn học lên đồi bị mẹ mắng
Rưng rưng…

Miền cỏ xưa lưa thưa nay đã rậm rịt rừng
Con bướm trắng thuở nào đã bao lần tử sinh hóa kiếp
Lời hát cũ lá phai màu lục diệp
Vẫn rập rờn bay biêng biếc cánh chuồn chuồn.

Ơi cái nắng giao mùa như giấu vạn trái chuông
Réo rắc gió ngân nga rung sóng sánh vàng nao nao cõi nhớ
Tuổi thơ vụt lớn lên
Theo từng phổng phao nhịp thở
Trời đất quê hương mình đâu cũng phập phồng thương.

Rừng rực má ai sắc phượng đỏ sân trường
Để rười rượi mắt tôi thức hoài tán bàng xanh kỷ niệm
Thời áo trắng thân thương màu mực tím
Mãi đi về ve vuốt giấc mơ thơ.

Hạnh phúc, khổ đau thường đến với ta từ những phía không ngờ
Tôi cười khóc với dễ dàng lẫn khắt khe số phận
Tóc ngả hoa râm em vẫn còn trống trơn ngón nhẫn
Thầm lặng lên đồi
Chơi với cỏ
Mùa thu…

Ngẩn ngơ cầm tiếng dế lửa hát ru
Xin tạ lỗi cùng mẹ, cùng em về những tháng ngày lang thang trốn học
Đồi vẫn cỏ xuân xanh
Chỉ có con người không thể không bạc tóc
Mộng chiều nghiêng chạm bia đá
Giật mình!

29.12.2001

LÊN ĐỒI Í A VỚI CỎ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *