logo

Thư Viện

18 Th10 2017

“Trở lại phố xưa” của Nguyễn Ngọc Hưng – nỗi khát khao đã đi đến tận cùng.

Tôi luôn theo sát những bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng gần đây và cảm thấy có điều gì đó đang âm thầm biến động. Anh viết rất nhiều thơ tình, phải chăng như anh đã tự cảm nhận:

“Tuổi đã ươm vàng như lá chín” (more…)

18 Th10 2017

Hãy để Mẹ yên giấc ngàn thu với nỗi buồn, nỗi đau của riêng Mẹ!

Khi đưa ngón tay gõ bàn phím để bình luận bài thơ này ngón tay tôi cứ tê buốt và trái tim tôi cứ quặn thắt. Tôi không thể bình luận gì nhiều vì văn bản bài thơ đã nói quá đủ đầy. (more…)

17 Th10 2017

“THÁNG BẢY” CÙNG NGUYỄN NGỌC HƯNG “NGHIÊNG TAI”…

Không còn khả năng giao tiếp với thế giới khách quan bằng mắt, bằng tiếp xúc với đồng loại. Cứ mỗi tháng Bảy về – tháng của mưa gió sụt sùi, tháng của tri ân các anh hùng liệt sỹ đã ngã xuống vì tự do của đất nước, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng chỉ biết nghiêng tai nằm nghe dòng đời đang cuộn chảy ở ngoài kia với bao nỗi băn khoăn suy tư và dày vò cảm xúc, dày vò thể xác. (more…)

17 Th10 2017

Cộng hưởng cùng “NƠI ẤY BỐN MÙA, NƠI ẤY MỘT TRÁI TIM” của Nguyễn Ngọc Hưng.

Văn Nghệ Quảng Trị giới thiệu

Monday, January 14, 2013
“NƠI ẤY BỐN MÙA, NƠI ẤY MỘT TRÁI TIM” – Võ Thị Như Mai bình thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Nói đến Quảng Ngãi, người ta nghĩ ngay đến nghề trồng mía và những sản phẩm từ đường mía nổi tiếng lâu đời, như câu ca dao:

“Ai về Quảng Ngãi quê ta
Mía ngon, đường ngọt, trắng ngà dễ ăn
Mạch nha, đường phổi, đường phèn
Kẹo gương thơm ngọt ăn quen lại ghiền”. (more…)

17 Th10 2017

NHẸ NHƯ… SƯƠNG!

Qua nhiều bạn văn nghệ ở Quảng Ngãi, tôi được biết Nguyễn Ngọc Hưng (N.N.H.) từ lâu bị bệnh nằm một chỗ, mọi sinh hoạt kể cả cá nhân cũng cần người giúp đỡ. Thế nhưng ở bên trong anh còn y nguyên một “Tâm hồn cao thượng”, một “Trái tim tha thiết”, một “Tấm lòng nhân hậu” với mình, với mọi người, với đời, đây chính là động lực tiềm ẩn để sáng tác… Bởi vậy đến nay N.N.H. đã viết và in trên 10 tập thơ; nhiều báo, tạp chí trong nước luôn chọn đăng bài của anh – đây là nghĩa cử yêu mến và để anh có điều kiện sống tốt hơn nhưng trước tiên và là lý do quyết định đăng bài vì thơ anh hay! (more…)

17 Th10 2017

GIẤC MƠ VỀ CỘI NGUỒN THÁNH THIỆN

Hiếm có bài thơ nào diễn tả thấm thía đến thế bi kịch và nỗi lòng của người con buộc phải xa quê dấn mình vào chốn thị thành kiếm sống trong cực nhọc và lạc lõng, nói theo người xưa là “ tha phương cầu thực”. Bài thơ không chỉ nói đến thân phận của một người (“anh”) mà là thân phận của không ít người – những con người đang phải để mình bị “cuốn vào cơn lốc xoáy miên man” của cuộc sống thời công nghiệp hóa, đô thị hóa. Biết bao người đã phải lìa xa quê hương để tìm nguồn sống, vì làm nông nghiệp (thuần nông) không thể đủ sống trong thời nay! Tâm trạng của họ ra sao? Nguyễn Ngọc Hưng bằng trái tim đầy nhạy cảm đã khắc họa tâm trạng ấy trong “Giấc mơ phù sa”. (more…)

17 Th10 2017

TRO THAN Ủ ẤM NIỀM TIN

Dù muốn hay không, thế thái nhân tình luôn lẩn quất trong cuộc sống. sự ghét thương vốn dĩ luôn tồn tại, đan xen. Trong đó “Người thương vớt/ Kẻ ghét dìm đáy sâu” (Tìm – Nguyễn Ngọc Hưng). Trăn trở với thói đời và tình người, để vực dậy niềm tin vào chính nghĩa, Nguyễn Ngọc Hưng đã nói hộ và chia sẻ cùng ta qua bài “Ủ ấm” mà anh đã đạt giải trong cuộc thi thơ Tứ tuyệt cả báo Tuổi Ngọc năm 2008. (more…)

17 Th10 2017

KHÚC CA CHĂM CHÚT CHO CÁNH ĐỒNG NHÂN ÁI TƯƠI XANH

Một trong những vật thể xưa nay loài người cho vào hạng thường nhất, đấy là cỏ! Tuy nhiên cỏ cũng là sự… để thi ca nương tựa vào đặng cho ra nhiều áng thơ bất tử…

Với Nguyễn Ngọc Hưng, anh mượn cỏ để viết khúc ca. Khúc ca ấy nếu đọc lướt qua ta chỉ thấy một nỗi buồn dìu dịu – hình như có một lão quê quần ống sớ, phe phẩy chiếc mo cau ngồi ngẫm ngợi về… thế thái nhân tình!
Nhưng nếu ta đọc nhâm nhi, lại thấy như ông lão cầm quạt mo cau kia đang lẩm nhẩm hát những nỗi niềm ẩn chứa lắm rưng rưng:

“Bên những vàng phai diệp lục
Vẫn có nhiều mơn mởn lá xanh” (more…)

17 Th10 2017

“NGÕ QUÊ” KHÔNG CHỈ LÀ MỘT BÀI THƠ TÌNH

Do tình trạng sức khỏe Nguyễn Ngọc Hưng không bay nhảy được cao xa, không bao giờ dám mơ mộng thành người kinh bang tế thế. Nhà anh ở cạnh Chợ Chùa, một cái chợ rất quê nhưng cũng rất quen thuộc với cả vùng Quảng Ngãi. Từ đây anh đã cho ra nhiều bài thơ dân dã đậm đà bản sắc quê hương mà NGÕ QUÊ có thể xem là bài tiêu biểu: (more…)

17 Th10 2017

TÔI ĐỌC “ĐỒNG HỒ ĐẾM NGƯỢC” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nguyễn Ngọc Hưng là một người đặc biệt. Đang phơi phới tuổi xuân, phơi phới tương lai nơi giảng đường đại học thì anh mắc bệnh hiểm nghèo. Dù đã cố gắng chiến đấu với bệnh tật anh vẫn phải “hồi hương” với thân hình co quắp tật nguyền và nỗi đau mất mẹ. Nhưng số phận nghiệt ngã vẫn không thể đè bẹp anh. Trong tình yêu thương của bạn bè, bằng nghị lực phi thường và tình yêu cuộc sống chứa chan anh đã đến với cuộc đời rộng mở bằng đôi cánh của thi ca. Thế là từ đó ở thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, Quảng Ngãi có một nhà thơ đặc biệt. Và cũng từ đó cuộc đời có thêm một câu chuyện hữu ích được viết lên – câu chuyện Nguyễn Ngọc Hưng! (more…)