logo

BÂNG KHUÂNG

Thoắt cái bây giờ đã giữa mùa thu
Thời xuân sắc trốn đâu miền hoang hoải
Hạ nồng nàn vút qua không ngoảnh lại
Khóe mắt gày vời vợi dấu heo may

Tóc rối bời sợi nhớ vướng đầy tay
Loay hoay tìm sợi quên mà chẳng thấy
Thời gian ơi sao trôi nhanh đến vậy
Sóng khoang yêu vẫn khao khát vỗ bờ

Lá vàng bay ru hồn lạc vào thơ
Sau bộn bề những lo toan bươn chải
Những ngọt bùi, những xốn xang vụng dại
Những chua cay, những đắng đót cuộc đời

Giữa thu rồi khát vọng chẳng hề vơi
Vạt nắng chiều níu hồn thơ nghiêng ngả
Viết vần yêu xoa sắc hường lên má
Uốn cong ngòi giấu tiếc nuối vào trong !

Hà Nội, 08/9/2016

Trần Thị Thanh Xuân

LỜI BÌNH

“Hiểu được mệnh trời” thì đã quá nửa đời người đa đoan dâu bể. Không chỉ riêng nhà thơ Trần Thị Thanh Xuân mà tất cả những thiếu phụ cùng trang lứa trên thế gian này đều có cảm thức thời gian nặng nề như “BÂNG KHUÂNG”
Khi còn thơ trẻ chỉ mong thời gian trôi nhanh để được cắp sách đến trường và lớn hơn chút nữa là để được yêu mà không cần phải “Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay”. Rồi bắt đầu là những lo toan cho gia đình sự nghiệp. Thời gian thì vẫn mải miết trôi không bao giờ ngừng nghỉ nhưng những lo toan dâu bể đã che mờ đi tất cả. Chỉ khi và chỉ khi kịp nhận ra bóng mùa thu của cuộc đời đã hằn in trong khóe mắt vành môi và mái tóc thì người ta mới giật mình bàng hoàng tiếc nuối.
Trần Thị Thanh Xuân viết bài thơ “Bâng Khuâng” không chỉ cho riêng mình mà tất cả những ai đã bước vào tuổi tri thiên mệnh đều rọi soi thấy bóng dáng cuộc đời mình trong đó. Sự sẻ chia của bài thơ thật kỳ diệu chính là do tâm trạng và sức nặng ám ảnh của ngôn ngữ-Thứ ngôn ngữ được chắt ra từ trong nỗi niềm tiếc nuối về thời gian cứ vùn vụt như bóng câu qua cửa:

“Thoắt cái bây giờ đã giữa mùa thu
Thời xuân sắc trốn đâu miền hoang hoải
Hạ nồng nàn vút qua không ngoảnh lại
Khóe mắt gày vời vợi dấu heo may”

Thời gian thì vẫn vậy một năm có 365 ngày đêm và bốn mùa cứ tuần hoàn trong đất trời vũ trụ. Nhưng “Nửa mùa thu” mà nhà thơ đã nhắc nhở chúng ta đó là mùa thu của một đời người và vì thế sự héo úa tàn phai mới xót đau đến thế. Giờ đã có chút thời gian để kịp ngoảnh lại rọi soi những tháng năm qua đi của đời mình, đã giật mình tiếc nuối. Thời xuân sắc đã qua lâu lắm rồi đã trốn vào trong sâu thẳm của miền dị vãng. Mùa hạ chói chang và nồng nàn khát vọng, nồng nàn dâng hiến của tuổi hồi xuân qua mau như chỉ là khoảnh khắc chỉ còn lại nơi khóe mắt đã hằn sâu nếp nhăn của heo may mùa thu hiu hắt và se lạnh. Rồi nhà thơ thảng thốt:

“Tóc rối bời sợi nhớ vướng đầy tay
Loay hoay tìm sợi quên mà chẳng thấy
Thời gian ơi sao trôi nhanh đến vậy
Sóng khoang yêu vẫn khao khát vỗ bờ”

“Thời gian ơi sao trôi nhanh đến vậy”. Cảm thức đó cứ lặp đi lặp lại và cứ thế dày nò tâm thức nhà thơ. Tất cả chỉ còn những sợi nhớ đầy tay. Nhớ tuổi thơ hái hoa bắt bướm, băt chuồn, nhớ mẹ đi chợ về có cái kẹo vừng thơm ngọt cho đến muôn sau, nhớ con muồm muỗm mẹ cho khi đi gặt về và khi nướng lên mùi thơm như còn vương trên tay cho đến bây giờ, nhớ tuổi thơ cắp sách đến trường. Và nhớ nhất vẫn là những kỷ niệm trong trắng của mối tình đầu đã chia xa. Tất cả, tất cả đã trở thành bất tử, không để lại trên đôi tay gầy một sợi quên nào. Nhưng có một điều rất thật rất hiện hữu đó là “Sóng khoang yêu vẫn khao khát vỗ bờ” Tất cả đã là dị vãng nhưng tình yêu trong lòng nhà thơ vẫn đầy ắp vẫn vẹn nguyên như buổi ban đầu, vẫn khao khát vỗ bờ mãi mãi. Không chỉ ngồi nhớ những kỷ niệm mà nhà thơ như đang muốn làm một cuộc tổng kết những được mất của cuộc đời:

“Lá vàng bay ru hồn lạc vào thơ
Sau bộn bề những lo toan bươn chải
Những ngọt bùi, những xốn xang vụng dại
Những chua cay, những đắng đót cuộc đời”

Nhưng bản ngã của nhà thơ vẫn không bao giờ đổi thay và khát vọng chẳng bao giờ vơi cạn

“Giữa thu rồi khát vọng chẳng hề vơi
Vạt nắng chiều níu hồn thơ nghiêng ngả
Viết vần yêu xoa sắc hường lên má
Uốn cong ngòi giấu tiếc nuối vào trong !”

Trần Thị Thanh Xuân đã biết vịn vào thơ mà đứng vững trong đời. Lấy thơ làm cứu cánh để lại được trở về với tuổi thanh xuân với sắc hường hây hây trên má. Phải biết dấu đi những tiếc nuối để “Rồi sống rồi yêu chờ một ngày mặt trời không đến nữa”( Thơ NTQ )
Đọc khổ thơ chở đầy bản ngã và chở đầy khát vọng của Trần Thị Thanh Xuân xin được chép tặng chị bài thơ TRÀ của nhà thơ Phùng Cung một thành viên của nhóm Nhân văn giai phẩm đã chịu bầm dập suốt 12 năm trong nhà tù. Nhưng không có gì có thể khuất phục bản ngã của ông

TRÀ

“ Quất mãi nước sôi
Trà đau nát bã
Chẳng đổi giọng Tân Cương”

Thành tâm chúc nhà thơ Trần Thị Thanh Xuân giàu sáng tạo để góp cho đời những vần thơ nhiều sẻ chia và đồng vọng

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *