logo

BẮT CON ĐOM ĐÓM

Quanh năm bám đất dãi dầu
Nay lên đỉnh mấy tầng lầu thử coi
Lên cao mới được gần trời
Thấy trăng vẫn có cuội ngồi gốc đa
*
Thấy sao chìm nổi Ngân hà
Thấy mây vẫn cứ nhẩn nha, dông dài
Bão dông, hạn úng, thiên tai
Lao đao hạt thóc, củ khoai quê nhà
*
Nhìn về đồng đất ông bà
Xóm thôn giờ đã thành ra phố làng
Rùa tai đỏ, ốc bươu vàng
Sắc màu trưởng giả học sang mặt nhà
*
Sông quê đỏ nặng phù sa
Giờ đen dòng nước chảy qua quê nghèo
Đất hoang lò gạch Chí Phèo
Cầm tiền bạc tỉ mà treo cuốc cày
*
Ruộng đồng nằm trọn bàn tay
Phố phường nam, bắc, đông, tây- chợ người
Nghĩ mà thương lắm em tôi
Mang tiền đi chợ như rơi mất tiền
*
Đêm nay điện cắt luân phiên
Bắt con đom đóm mà tìm vần thơ

Huy Phách

LỜI BÌNH

Âm hưởng bài thơ cứ nhẹ như không. Nhưng mỗi câu thơ lại như cái cật nứa cứa ngược vào tim tôi cho tứa máu. Đất nước là thế đó rồi sẽ đi đâu về đâu. Đọc bài thơ của Huy Phách tôi bỗng nhớ đến bài thơ Tình Yêu của Trương Vĩnh Tuấn ( Trích )

“Xưa yêu đất
Nên tôi đi đánh giặc
Giặc chạy rồi
Không còn đất để yêu
Bom Mỹ dỗi ba bốn lần nhà tôi không mất
Lại tan trong dự án tiền nhiều
Xưa yêu nước
Nên tôi đi đánh giặc
Giặc chạy rồi
Không còn nước để yêu
Con sông làng tôi sặc mùi hoá chất
Từ những khu công nghiệp nước ngoài”
………………….
Ở Bắc Ninh bây giờ không còn đất để yêu được nữa:

“Ruộng đồng nằm trọn bàn tay
Phố phường nam, bắc, đông, tây- chợ người”

Và cũng như quê hương của Trương Vĩnh Tuấn không còn nước để yêu:

“Sông quê đỏ nặng phù sa
Giờ đen dòng nước chảy qua quê nghèo”

Nói chính xác chẳng ở đâu còn đất, nước để mà yêu !
Vũ trụ thì vẫn vậy cứ thế luân hồi và bất biến. Mây gió trăng sao vẫn vậy. Vẫn vĩnh hằng tồn tại. Sao đất nước tôi chỉ mới mấy chục năm đã biết bao đổi dời tang thương, dâu bể ngoài ý muốn. Đó là những gì mà bài thơ BẮT CON ĐOM ĐÓM của nhà thơ Huy Phách gửi gắm. Văn cảnh bài thơ đã quá minh triết đủ đầy chẳng cần tôi phải bình luận gì thêm nữa. Mọi bình luận sẽ trở nên thừa thãi. Tôi chỉ nói lên đôi điều cảm nhận xót đau mà bài thơ mang đến cho tôi và có lẽ cho tất cả các bạn.
Vùng đất Bắc Ninh là vùng đất bình yên nhất của đất nước này. Không bom đạn trong thời giặc Mỹ. Không bão giông trong thời hoà bình. Cái nôi của di sản văn hoá phi vật thể của nhân loại – Dân ca quan họ. Một mảnh đất mỡ màu phù sa với những con sông Cầu, sông Đuống. Những cánh đồng bát ngát lúa ngô như một nhà thơ vùng Kinh Bắc đã viết:

Gió mây lồng lộng trên cầu mới
Ngút ngát đôi bờ xanh lúa ngô
Sông Đuống bâng khuâng dòng chìm nổi
Nhớ đò ngang ai đợi Bến Hồ
(Phúc Toản )

Thế mà bây giờ qua thơ Huy Phách đã dâu bể tang thương:

“Ruộng đồng nằm trọn bàn tay
Phố phường nam, bắc, đông, tây- chợ người”

Đây là thực trạng đau xót của những vùng ven đô ven thị. Bao nhiêu nhà thơ, mỗi nhà thơ có một góc nhìn riêng nhưng đều với đôi mắt đỏ ngầu tia máu vì dâu bể tang thương của đất nước. Cảm ơn nhà thơ cảm ơn những tấm lòng luôn trăn trở với buồn đau nhân thế. Ai đã gây ra thảm cảnh này? Ánh sáng của con đom đóm làm sao có thể soi tỏ được những bộ mặt người không còn là người nữa. Làm sao có thể soi tỏ đường đi lối về cho những vùng ven đô ven thị dở trăng dở đèn này ???
Có ai cứu quê hương tôi, cứu đất nước tôi ra khỏi thảm cảnh này?

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *