logo

BÁU VẬT

Tuổi thơ tôi xanh mướt rào râm bụt
Đỏ dong riềng, trắng hoa mận hoa lê
Long lanh sáng hòn bi ve ngũ sắc
Hồn nhiên lăn trên lối cỏ trăng về.

Tuổi thơ tôi man mác gió đồng quê
Thoang thoảng mùi rơm dịu dàng hương lúa
Mây trắng giăng tơ nắng vàng phơi lụa
Bãi dâu tằm biêng biếc dệt thảm xanh.

Tuổi thơ tôi lúc lỉu khế sai cành
Đêm cổ tích nghe phụng hoàng gáy gọi
Ngõ đom đóm dế mèn kêu không mỏi
Những giấc mơ tranh tối sáng lập loè.

Giã biệt tuổi thơ chân đất đầu hoe
Len lỏi phố tìm trắng trơn cơm áo
Tôi bỗng nhận ra trong từng hạt gạo
Dưỡng nuôi mình có hương mẹ và quê.

Mặc ai cười cái giọng Quảng chát khê
Tôi vẫn cứ giữ gìn như báu vật
Bởi trong đó những gì thiêng liêng nhất
Từ tuổi thơ đã máu thịt tâm hồn.

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Tôi xin khẳng định “Báu vật” là một trong những
bài thơ đẹp nhất của thế giới thi ca Nguyễn Ngọc Hưng.
Tất cả tinh lực cảm xúc còn lại Nguyễn Ngọc Hưng
đã dành cho thơ. Với anh, “báu vật” không phải là bạc
vàng, là tiền của, mà chính là những kỷ niệm và thơ. Anh
không sống cho thực tại bởi thực tại với Nguyễn Ngọc
Hưng là vô cùng nghèo nàn. Quanh anh chỉ có bốn bức
tường. Anh không có khả năng giao tiếp chuyện trò rộng
rãi với cõi người. Vì vậy thế giới thơ của Nguyễn Ngọc
Hưng là thế giới của ký ức, của kỷ niệm, hình ảnh quê
hương của thời xa cũ. Bài thơ “Báu vật” là bài thơ đẹp,
trong sáng đến kỳ diệu:

“Tuổi thơ tôi xanh mướt rào râm bụt,
Đỏ dong riềng trắng hoa mận hoa lê
Long lanh sáng hòn bi ve ngũ sắc
Hồn nhiên lăn trên lối cỏ trăng về”

Thi ảnh vùng quê được Nguyễn Ngọc Hưng chắt lọc
ra bằng tất cả trí tưởng tượng, và ở đây trí tưởng tượng của
nhà thơ đã giống như sự vô biên của vũ trụ. Một thế giới
của âm thanh, hình ảnh đủ sắc màu cung bậc:

“Tuổi thơ tôi man mác gió đồng quê
Thoang thoảng mùi rơm dịu dàng hương lúa
Mây trắng giăng tơ nắng vàng phơi lụa
Bãi dâu tằm biêng biếc dệt thảm xanh”

Và vẫn còn rất nhiều nữa. Cuối cùng vẫn là một khổ
kết đầy trách nhiệm, đầy tự hào với cuộc đời. Nguyễn Ngọc
Hưng luôn biết gieo vào lòng người những tình cảm tốt đẹp,
hướng họ đến với vẻ đẹp thuần khiết của cuộc sống.
Ta vẫn phải cùng Nguyễn Ngọc Hưng lưu giữ lại
những gì là của chính mình, của quê hương mà tạo hóa đã
ban tặng cho mình. Nếu cần phải đổi thay thì hãy rũ sạch
trong mình mọi hận thù, giữ lại cái thiện từ lúc sơ sinh. Và:

“Mặc ai cười cái giọng Quảng chát khê
Tôi vẫn cứ giữ gìn như báu vật
Bởi trong đó những gì thiêng liêng nhất
Từ tuổi thơ đã máu thịt tâm hồn”

Đó là báu vật không chỉ riêng với nhà thơ Nguyễn
Ngọc Hưng mà còn với tất cả mọi sinh linh trong cõi người này

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *