logo

BÊN SÔNG CHIỀU THÁNG CHẠP

Đã trôi xa những bèo bọt rác rều
Xanh trong lại mắt sông chiều tháng chạp
Bàn chân mẹ bốn mùa quê lấm láp
Được phút thảnh thơi cọ gót chua phèn

Mơn mởn lúa đòng phủ mặt bùn đen
Như áo gió rập rờn xanh trước tết
No – đói, phải – không, nợ nần bám riết
Tháng tận năm cùng mẹ hết lo chưa

Gốc mai vàng dăm nụ nắng lưa thưa
Đủ khép lại một mùa mưa gió đắng
Cành lộc biếc mở cửa xuân thầm lặng
Mắt mẹ còn vương trắng lũ hôm nào…

Mê mải con tìm nhánh thấp cành cao
Bỗng oà vỡ tiếng chim chuyền bụi ớt
Tóc mẹ rưng rưng ngả màu sương lợt
Dịu dàng ngân trong khói sóng sông chiều

Năm tháng trôi lòng lắng đọng bao nhiêu
Qua vật vã sông gởi phù sa lại
Phải xua đi bao rác rều cặn thải
Để có một chiều tháng chạp mắt trong?

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Đây là bài thơ mà nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã sử
dụng thủ pháp đối lập thi ảnh trong từng khổ thơ. Những
thi ảnh đẹp cứ đan xen cứ đối lập với những thi ảnh đượm
buồn, có khi đến xa xót. Vì thế nó để lại ấn tượng sâu đẫm
trong lòng người đọc.
Sau một năm tảo tần lam lũ, hôm nay một chiều
tháng chạp cuối năm chắc hẳn mẹ đã trút hết những lo
toan phiền muộn để thảnh thơi đón nhận một năm mới an
lành, nhưng đó cũng chỉ là ước vọng cả một đời người:

“Đã trôi xa những bèo bọt rác rều
Xanh trong lại mắt xanh chiều tháng chạp
Bàn chân mẹ bốn mùa quê lấm láp
Được phút thảnh thơi cọ gót chua phèn”

Dòng sông ở đây là sông đời hay dòng sông thực tại.
Rác rều ở đây là rác rều trên sông hay rác rều cuộc đời? Ta
có thể cảm nhận thôi mà không thể khẳng định. Suy cho
cùng thì khẳng định để làm gì? Khi cuộc đời mẹ vẫn là:

“No – đói, phải – không, nợ nần bám riết
Tháng tận năm cùng mẹ hết lo chưa”

Và dù:

“Gốc mai vàng dăm nụ nắng lưa thưa
Đủ khép lại một mùa mưa gió đắng
Cành lộc biếc mở cửa xuân thầm lặng”

Đơn sơ nhưng đẹp đến vô ngần, sao Nguyễn Ngọc
Hưng lại đặt vào đây một câu thơ ứa máu như cứa vào
lòng ta:

“Mắt mẹ còn vương trắng lũ hôm nào”

Hình tượng về mẹ như bao trùm lên tất cả:

“Tóc mẹ rưng rưng ngả màu sương lợt
Dịu dàng ngân trong khói sóng sông chiều”

Để vun đắp cho thơ anh hướng về cái thiện, hướng
về vẻ đẹp của tình yêu cuộc đời:

“Năm tháng trôi lòng lắng đọng bao nhiêu
Qua vật vã sông gởi phù sa lại
Phải xua đi bao rác rều cặn thải
Để có một chiều tháng chạp mắt trong”

Dù có thế nào đi chăng nữa thì thơ Nguyễn Ngọc
Hưng vẫn luôn cháy bùng lên khát vọng cuộc đời ngày
một tốt đẹp hơn lên./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *