logo

BỮA CƠM NGÀY MÙA

Chiều ướp hương,buổi chiều cơm mới
Bát mắm tép chưng,lát khế chua vàng
Con chạch kho tương,con rô rán vội
Ngồng cải luộc nhừ, thơm một nét quê hương

Chén rượu thuốc mời ông…con cua lột phần chồng
Thằng cu út giành con tôm nướng đỏ
Bát cơm đơm từ tay người vợ trẻ
Rạng rỡ môi cười, rạng rỡ niềm vui

Ánh trăng lên sóng sánh mắt người
Bỏ lại phía sau những muộn phiền vất vả
Cứ toan tính mùa màng
Quên mọi nỗi bon chen

Đêm ngọt ngào đêm sâu lắng buâng khuâng
Trong thoang thoảng hương cau hương lý
Người vợ trẻ yêu chồng nồng nàn đến thế
Nghe hạt mầm cựa đất xôn xao

Đêm ngày mùa tiếng dế cũng nao nao
Hạt sương đọng trên cánh hoa con gái
Ước gì mùa nối mùa gặt hái
Bữa cơm nào cũng đầy ắp niềm vui

Ánh Tuyết

LỜI BÌNH

“Bữa cơm ngày mùa” bài thơ giàu cảm xúc, giàu thi ảnh. Những thi ảnh thật đẹp vì nó chứa đựng trong đó ước mơ và khát vọng ngàn đời của người phụ nữ nông dân Vịêt Nam:

“Mùa nối mùa gặt hái
Bữa cơm nào cũng đầy ắp niềm vui”

Đối với người nông dân chỉ cần có vậy-một bữa cơm với những món ăn từ đồng quê cùng với “hương đồng gió nội”

“Chiều ướp hương ,buổi chiều cơm mới
Bát mắm tép chưng lát khế chua vàng
Con chạch kho tương con rô rán vội
Ngồng cải luộc nhừ thơm một nét quê hương”

Và một bữa cơm đầm ấm trong sự sẻ chia nhường nhịn:

“Chén rượu thuốc mời ông …con cua lột phần chồng
Thằng cu út giành con tôm nướng đỏ
Còn người con , người vợ, người mẹ là
“Bát cơm đơm từ tay người vợ trẻ
Rạng rỡ môi cười rạng rỡ niềm vui

Thử hỏi trong cuộc đời này có gì đẹp hơn như thế. Sự nhịn nhường ở đây đã đi đến tận cùng. Hạnh phúc niềm vui của người phụ nữ là sẻ chia. Được đơm một bát cơm dẻo thơm đầy đặn cho người thân là hạnh phúc ước mơ và khát vọng ngàn đời. Được chứng kiến bữa cơm ngày mùa của Ánh Tuýêt sao ta cảm thấy khát thèm đến thế. Thời hiện đại ở phố phường đô thị phồn hoa làm sao có được một bữa cơm đầm ấm nhiều sẻ chia như thế khi mối ràng buộc gia đình càng ngày càng lỏng lẻo và hơn nữa bữa cơm của họ bây giờ đã quá no đủ cần chi sự nhịn nhường.
Đã hơn nửa trăm năm ăn cơm kẻ chợ uống nước phù hoa sao tôi thấy khát thèm đến cháy lòng bữa cơm ngày mùa của Ánh Tuyết.
Có được bữa cơm tuy còn đạm bạc người nông dân sẵn sàng bỏ qua tất cả.

“Ánh trăng lên sóng sánh mắt người
Bỏ lại phía sau những muộn phiền vất vả
Cứ toan tính mùa màng
Quên mọi nỗi bon chen”

Sau bữa cơm ngày mùa người nông dân được tận hưởng một cảnh đêm kì ảo. Đến đây cảm xúc của Ánh Tuyết đã thăng hoa lên tột đỉnh của sự thăng hoa:

“Đêm ngọt ngào đêm sâu lắng buâng khuâng
Trong thoang thoảng hương cau hương lý
Người vợ trẻ yêu chồng nồng nàn đến thế
Nghe hạt mầm cựa đất xôn xao”

Nhưng rồi-một chữ nhưng ta không hề mong đợi khi đọc khổ thơ kết:

“Đêm ngày mùa tiếng dế cũng nao nao
Hạt sương đọng trên cánh hoa con gái
Ước gì mùa nối mùa gặt hái
Bữa cơm nào cũng đầy ắp niềm vui”

Vâng đó cũng chỉ là bữa cơm của ước mơ và khát vọng. Vẫn còn đó những bữa cơm đói lòng của tháng ba ngày tám chìm sâu trong âu lo ảm đạm. Ta cầu chúc cho bữa cơm của người nông dân Việt Nam lúc nào cũng là “BỮA CƠM NGÀY MÙA”của Nhà thơ Ánh Tuyết-một thi sĩ vùng quê lúa Thái Bình

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *