logo

CẦN CÓ MẸ

Nhìn về cố hương con nhớ mẹ !
Chai sạn miểng đời nước mắt bện triền sông
Gom bao lần
Con chan cơm cùng mẹ?

Khuyết mãi nhọc nhằn
thương mẹ kiếp kiều nương
Mẹ ơi !
Trải lòng muôn vá víu
Buổi kiêu tà
Con vẫn cần
Vòng tay mẹ
Thắp chiều hôm

//TÊN TÁC GIẢ//

h2>

Dẫu biết đời người là hữu hạn. Giới hạn cuối cùng của một đời người chỉ là trăm năm. Cũng có thể có người vượt ra ngoài giới hạn đó nhưng rất ít. Vì thế mỗi khi viếng đám tang hay trong các thiệp chia buồn cha ông ta đã dùng một cụm từ rất tượng tưng để nói về cái chết. “ Được tin cụ trăm tuổi”,hoặc “ Được tin cụ hai năm mươi”. Thế nhưng khát vọng của những đứa con về sự tồn tại của mẹ lại là vô cùng . Không chỉ cần có mẹ lúc mới sinh ra trên cõi đời con cần dòng sữa của mẹ. Không chỉ ở tuổi thiếu thời con cần sự dưỡng dục sinh thành. Mà đến khi như Dung Thị Vân đã viết:

“Buổi kiêu tà
Con vẫn cần
Vòng tay mẹ
Thắp chiều hôm”

Nỗi khát thèm, niềm khát vọng của đứa con ở đây như đã tới giới hạn của vô cùng. Mà thật tài hoa chỉ gói gọn trong gọi là bốn câu thơ nhưng thực ra chỉ mười hai từ. Buổi kiêu tà là cái buổi mạn chiều xế bóng của một đời người . Buổi mà tuổi đời chắc đã bước qua tuổi tri thiên mệnh . Buổi kiêu bạc của một đời người. Con vẫn rất cần có mẹ nhen nhóm cho con, thắp cho con gái mẹ ngọn lửa dù chỉ là của chiều hôm, sưởi ấm cho con, soi sáng cho con để con khỏi lầm lỡ. Bởi vì mẹ ơi!

“Nhìn về cố hương con nhớ mẹ !
Chai sạn miểng đời nước mắt bện triền sông
Gom bao lần
Con chan cơm cùng mẹ?”

Có thể trong những ngày con còn được sống trong vòng tay ấp ủ của mẹ đã có lúc con sao nhãng về sự cần có mẹ bên con. Nhưng ở nơi đất khách quê người này đứa con tha hương của mẹ cần có mẹ biết bao nhiêu khi cuộc đời con gái mẹ đã vỡ ra hàng trăm, hàng ngàn “miểng”. Ở đây Dung Thị Vân dùng chữ miểng chứ không dùng chữ mảnh, một chữ dùng phổ thông hơn là có chủ ý. Chữ miểng đọc nó tôi cảm giác như có những vật sắc cạnh đâm nhói vào tim tôi. Xa mẹ con chỉ biết khóc thôi và nước mắt khóc cho mỗi miểng đời của con đã bện đầy cả một triền sông. Con đã gom bao lần rồi giờ con cần có mẹ để mẹ sẻ san bớt cho con, để mẹ cùng con chan dòng nước mắt khổ đau ấy vào bát cơm hàng ngày con vẫn ăn, mới mong làm dịu đi trong con những gió mưa sầu tủi, những giông bão cuộc đời. Mẹ ơi!

“Khuyết mãi nhọc nhằn
thương mẹ kiếp kiều nương
Mẹ ơi !
Trải lòng muôn vá víu”

Nỗi nhọc nhằn cứ thế làm khuyết hao kiếp kiều nương đời mẹ. Mẹ ơi con làm sao có thể trải lòng muôn vá víu mảnh đời con và mảnh đời của mẹ được vuông tròn lành lặn khi con cách xa mẹ đến muôn trùng.
Dung Thị Vân không biết làm gì chỉ biết kêu lên tiếng gọi thảm khắc:MẸ ƠI! Tiếng gọi đó vang vọng mãi trong tôi và tôi tin nó còn vang vọng mãi trong cõi người!

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *