logo

CÂU HÁT CŨ TRÊN ĐỒNG

Tôi người đàn bà tuổi bốn mươi
mang trái tim bé con
về với đồng làng tìm câu hát cũ
câu hát của ngày chưa biết gì
chỉ có trái tim dự cảm về điều không yên ổn
Vẫn là cánh đồng của những đứa trẻ nghèo
vẫn rau mác, tép, cua, cào cào, chim sẻ
vẫn tiếng còi tàu qua Si buồn như tiếng thở
như mắt người khi bão-lũ,vừa tan
Câu hát xưa giờ vẫn hãy còn
nhưng người hát thì tôi không quen biết
giọng hát cũng nồng nàn,thắm thiết
sao tôi không xao xuyến được, không buồn;
Tại trái tim tôi chỉ giả vờ bé con
và đã đập cho một câu hát khác
hay câu hát năm xưa hồn đã theo người hát
chỉ còn thanh âm ở lại cánh đồng?

Nguyễn Thị Phước

LỜI BÌNH

Tôi không đi sâu bình luân văn bản bài thơ mà tôi chỉ nói về sức mạnh lan tỏa của nó. Bài thơ đã làm cho trái tim già nua này run rẩy và nó đã đưa tôi trở về vẹn nguyên với một trái tim thơ ngây khờ dại đầu đời. Những câu thơ đã gợi lại cho tôi bao điều về dĩ vãng xa xăm. Trên cánh đồng nghèo của vùng quê Võ Liệt, Thanh Chương yêu dấu đượm buồn của tôi. Về những câu hát đò đưa, câu hát ví dặm trên sông Lam dịu mềm như nhung lụa cả những đêm tối trời cũng như những đêm trăng sáng

“Ai biết nước sông Lam răng là trong,răng là đục
Chứ biết cuộc đời răng là nhục, răng là vinh
Thuyền em lên thác xuống ghềnh
Nước non là ngãi là tình ai ơi…”

Câu hát ấy cứ đi suốt tuổi thơ tôi và còn nhiều năm nữa có lẽ hết cả cuộc đời khi tôi lang bạt mưu sinh ở đất khách quê người. Cho dù ở đâu thì tôi vẫn luôn nghĩ rằng cái tình cái nghĩa là sợi chỉ đỏ nhân văn xuyên suốt cuộc đời tôi.

Dù đã đi ngàn suối trăm sông trong quãng đời địa chất của mình, nhưng với tôi sông Lam là con sông đẹp nhất vì đó là con sông của đời tôi, con sông của lòng tôi, con sông đã nuôi tôi lớn lên và trở thành người, con sông của sum họp vui vầy với bạn bè trang lứa vào những đêm trăng sáng trên bãi cát vàng rộng đến mênh mông. Những chiều hè đàn phượng hoàng về đậu kín cả bãi cát (tôi tin đó là những con phượng hoàng chứ không phải là những con diều hâu). Bãi cát màu vàng trở thành màu nâu thẫm. Phải chăng đó là hậu duệ của những con phượng hoàng đã từng về đậu trên núi Hồng Lĩnh, chỉ tiếc rằng núi Hồng Lĩnh không đủ 100 ngọn cho 100 con chim nên không thể trở thành đất đế vương. Nghe bà kể mà lòng tiếc nuối. Rồi những dịp cuối thu khi hoa cải nở vàng rực trên cả một triền sông., Hoa cải thì đã bay về trời còn tôi thì kiếp rau răm ở lại chịu đời đắng cay cho đến hết một kiếp người. Như tôi đã nói ở trên, tôi viết cho riêng tôi vì cảm xúc của tôi mà chính thi ca đã gợi mở cho tôi. Câu hát cũ trên đồng của Nguyễn Thị Phước đã bắt tôi liên tưởng.

“Câu hát cũ trên đồng” của Nguyễn Thị Phước là câu hát của dĩ vãng, của tuổi thơ. Không gì có thể thay thế được tuổi thơ ta, dù có đói nghèo, lam lũ. Đó là những điều mà nhà thơ muốn gửi gắm. Nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Bài thơ lay thức ta trở về với tuổi thơ, với dĩ vãng xa xăm../.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *