logo

CHẬM MẤT MÙA XUÂN

Ngày tháng bay về đâu?
Khi những tờ lịch cứ vơi dần
Anh có thấy nỗi buồn ngưng đọng lại
Khi tháng ngày lần lượt dắt nhau đi.

Thời gian thì quá nhanh
Mà em thì quá chậm
Nên suốt đời lận đận
Những hơn thua, được mất ở đời!

Tháng năm nào
Cũng là tháng năm trôi
Sao không thấy tháng năm nào đứng lại!
Em muốn đến nơi thời gian ngưng đọng mãi
Để thấy – một lần – không chậm mất mùa xuân.

Vương Hoài Uyên

LỜI BÌNH

Cái mong manh, cái chậm chạp của số phận người trước sự khắc nghiệt của thời gian. Đối với sự vô cùng vô tận của thời gian thì thời gian của một đời người chỉ là khoảnh khắc. Biết vậy mà không hiểu sao ta cứ chậm chạp để tất cả cứ qua nhanh chỉ còn nỗi buồn là đọng lại. Trước sự khắc nghiệt ấy Vương Hoài Uyên đã đặt ra câu hỏi:

“Anh có thấy nỗi buồn ngưng đọng lại
Khi tháng ngày lần lượt dắt nhau đi”

Và rồi chị lại tự dằn vặt mình:

“Thời gian thì quá nhanh
Mà em thì quá chậm
Nên suốt đời lận đận
Những hơn thua được mất trong đời”.

Trong cái khoảnh khắc hữu hạn ấy mà rồi cuộc đời có viên mãn tròn đầy, lúc được lúc mất, lúc đầy lúc cạn và biết bao giông gió, bể dâu lại ùa về. Đừng tự dằn vặt mình như thế, chuyện được mất của một đời người đều do tạo hóa bày đặt. Hình như chị cũng đã nhận ra điều ấy để rồi lại tự thoại:

“Tháng năm nào
Cũng là tháng năm trôi
Sao không thấy tháng năm nào đứng lại”

Rồi Vương Hoài Uyên lại mong mỏi dù chỉ một lần thôi cũng được:

“Em muốn đến nơi thời gian ngưng đọng mãi
Để thấy một lần – không chậm mất mùa xuân”

Bài thơ ngắn thôi mà cứ thao thiết trong ta, cứ lay thức trong ta những nỗi niềm tiếc nuối vì chính chúng ta cũng như Vương Hoài Uyên cứ chùng chình chậm chạp để vuột mất bao niềm vui hạnh phúc và cơ hôi trước sự khắc nghiệt của thời gian.
Đã có bao nhiêu nhà thơ khi nghĩ về sự khắc nghiệt của thời gian đã phải thốt lên.
Với Đoàn Thị Lam Luyến:

“Chưa tiêu gì ra món
Đã hết veo cuộc đời”

Còn Hoàng Phủ Ngọc Tường

“Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi đã một đời người”
. . . .
Đó là cảm thức về thời gian của các thi nhân

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *