logo

CHÂN DUNG HỮU THỈNH

“Thư mùa đông” cho lính
Thơ xoàng xĩnh lên ngôi
Điếu văn “hót” tới đỉnh
Trơ ghế cao anh ngồi.

Nguyễn Khôi

LỜI BÌNH

Tôi chưa hiểu thật sâu xa bức chân dung này vì tôi ít được đọc thơ Hữu Thỉnh. Phải chăng thơ Hữu Thỉnh xoàng xĩnh hay Hữu Thỉnh đề cao loại thơ xoàng xĩnh. Thế nhưng với câu thơ “Điếu văn “hót” tới đỉnh” thì chính xác đến từng mi li mét. Đọc những bài điếu văn của Hữu Thỉnh ai cũng phải ngưỡng mộ tài năng của ông khi ca ngợi các nhà văn, nhà thơ đã được Chúa Trời, Đức Phật vời về cõi vĩnh hằng. Thiết nghĩ khi họ sống ông chỉ cần 1/10 câu chữ ấy thôi viết về họ chắc họ cũng hả lòng. Đọc điếu văn của ông tôi bỗng nhớ đến câu nói của nhà văn Hoài Thanh khi viết về Hàn Mạc Tử “Giờ chết rồi xúm lại khen chê. Theo tôi khen hay chê bây giờ đều là bất nhẫn”.. Các nhà văn, nhà thơ đã quy tiên được nghe điếu văn của ông Hữu Thỉnh chắc họ sẽ cảm thấy được bình an trên cõi vĩnh hằng. Tôi nghĩ nếu tập hợp các bài điếu văn của ông Hữu Thỉnh thì có thể được coi là một cuốn kỷ yếu giàu xúc động về những nhân vật trong văn chương Việt Nam hiện đại. Còn câu “Trơ ghế cao anh ngồi ” là câu thơ phạm húy đấy ông Nguyễn Khôi ạ. Vì suy cho cùng ở Việt Nam hiện tại không ai xứng đáng hơn ông Hữu Thỉnh ở chức vụ này. Hơn nữa sau khi đã “THƯƠNG LƯỢNG VỚI THỜI GIAN ” thì thời gian dù khắc nghiệt cũng đã đồng ý để ông tại vị trên ghế cao ấy cho đến chung thân ./.

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương. Năm sinh 1940. Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An. Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *