logo

CHÁY MÃI SẮC HOA VÀNG

Một chút hương trong một chút nắng vàng
Thu đã cúc sang mùa xuân vẫn cúc
Vẫn bám cành dẫu lá phai diệp lục
Đến quắt queo hoa chẳng rụng bao giờ.

Trong sạch thanh tao pha chút hững hờ
Vừa vương giả em cũng vừa dân dã
Tôi đến trăm nơi tôi đi ngàn ngả
Chưa bao giờ thôi ngơ ngác tìm em.

Không động lòng như nhan sắc Lọ Lem
Em chiếm tôi bằng vẻ buồn thương nữ
Còn vương vấn nỗi gì trong quá khứ
Ánh nhìn hoa cứ thăm thẳm quay về.

Tôi chỉ là gã lãng – tử – chân – quê
Có đắm say cũng lặng thầm say đắm
Không đủ sức giúp hoa thêm nồng thắm
Ngỏ lời chi cho cánh nhạt hương nhoà.

Ước một ngày kia nắng gió chan hoà
Dung nhan ấy lại mặn mà xuân cúc
Dù chẳng đặng em thuỷ chung hiền thục
Sắc hoa vàng vẫn cháy mãi trong tôi

Nguyễn Ngọc Hưng

LỜI BÌNH

Bài thơ thật đẹp, hình ảnh người con gái có cái tên là
Kim Cúc đã được Nguyễn Ngọc Hưng dùng hình tượng
hoa cúc để khắc họa về vẻ đẹp của nàng: bình dị, kiêu sa
và bất tử. Những câu thơ đẹp như thế làm dịu lòng ta trong
bao mất mát và trong cả cuộc mưu sinh cam go vất vả, làm
dịu đi cái khô khát của tuổi già, làm mềm đi những trái tim
sắt đá, làm tan chảy những tâm hồn giá băng:

“Một chút hương trong một chút nắng vàng
Thu đã cúc sang mùa xuân vẫn cúc
Vẫn bám cành dẫu lá phai diệp lục
Đến quắt queo hoa chẳng rụng bao giờ”

Hoặc:

“Trong sạch thanh cao pha chút hững hờ
Vừa vương giả em cũng vừa dân dã
Tôi đến trăm nơi tôi đi ngàn ngả
Chưa bao giờ thôi ngơ ngác tìm em”

Và:

“Em chiếm tôi bằng vẻ buồn thương nữ”

“Vẻ buồn thương nữ” lần đầu tiên tôi gặp trong thơ, và
cũng chỉ có Nguyễn Ngọc Hưng mới sáng tạo ra cụm từ hư
ảo đó. Rồi một sự mặc cảm lại ùa về. Điều này tôi thường bắt
gặp trong những bài thơ tình của Nguyễn Ngọc Hưng:

“Không đủ sức cho hoa thêm nồng thắm
Ngỏ lời chi cho cánh nhạt hương nhòa”

Bài thơ khép lại rồi mà ta vẫn như đang nhìn thấy ở
phía chân trời xa kia những bông hoa vàng vừa vương giả
và cũng vừa dân dã cứ cháy lên, cháy mãi trong tâm hồn
thi nhân một tình yêu bất tử 

Nguyễn Xuân Dương

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Xuân Dương

Tên thật: Nguyễn Xuân Vương.
Năm sinh 1940.
Sinh quán: Nguyên Cát, Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An.
Trú quán: Số 7, đường Thành Cổ, Vệ An, TP Bắc Ninh.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *